Giữa những khoảng lặng của gió [3]

Đã đăng Giữa những khoảng lặng của gió I, II

 

 

có điện thoại reo, ông già gác cổng vội vã bước vào nhà cổng để nghe, thưa, chưa thấy đến ạ, lúc ông ấy đến tôi sẽ đưa vào chỗ ngài ạ, người gác cổng nói với người bên kia đầu dây, nhưng ông vừa đặt điện thoại xuống thì có ông khách đến, một nhà thông thái, ông khách nói với ông già gác cổng rằng ông muốn gặp ngài chỉ huy ca đoàn,  tôi biết rồi, ngài chỉ huy ca đoàn đang chờ ngài đó, ông già gác cổng nói, và toan đưa ông khách đi, nhưng ông ta cứ lần chần đứng nhìn tôi, anh cũng đến làm việc với ca đoàn, nhà thông thái chợt hỏi  tôi,  thưa không ạ, tôi chỉ muốn đứng đây ngắm cảnh một lát thôi, tôi đáp, ông khách nhìn tôi vẻ khó chịu, nhưng là ông thấy cảnh có đẹp không, giọng ông khách có vẻ mỉa mai, nếu không nói là có vẻ để lộ sự khinh bỉ, mà sao nhà thông thái này trong khi chưa biết gì về ta lại đi khinh bỉ ta nhỉ, tôi nghĩ, và cứ thấy buồn cười trong lòng, tiếng ve vẫn cứ reo to lên, ra rả, đủ các thứ giọng, nhặt, khoan, như đang loạn lên, làm như thể chúng muốn nhắc cho mọi người hay biết, rằng, các thứ ý nghĩa ở trần gian này cũng đang loạn lên, ôi, giữa lúc  xứ sở trăm công nghìn việc thì lại có những công dân nhàn tản, ông khách bỗng kêu lên, tiếng kêu của ông  tựa như chiếc lá khô rụng đang co lại trong nắng bỏng của buổi trưa hè