18 hours ago

Thành phố cổ tích [7]

 

                     The VeilFernand Khnopff 1887 (Belgium)

The Veil - Fernand Khnopff

tôi rán đợi những người lận đận trở về

ráo hoảnh một bầu trời tháng giêng

lũ chim én tếch những đường bay qua biển

thành phố đứng im trong cơn gió lẻ

sóng biển vẫn vỗ nơi bến nước cũ

người đi mang theo cả trinh tiết của thời gian

tôi lật tung hết thảy những cổ thư vẫn chưa tìm thấy hình bóng

những người mở đất

một ngày sóng biển bỗng dội vào bờ những vật thể cổ xưa hơn những ngọn núi phía tây thành phố, năm tháng làm chúng dãn ra thành những phức thể [những phạm trù trắng đen kỳ khu, khập khiễng, những khái niệm khao khát điên cuồng, lý tưởng, không tưởng, viễn tưởng, những hình hài nghĩ ngợi làm rối tung hết thảy những bến bờ…]

người bỗng thấy đơn độc giữa đông nghịt phố phường

thành phố như chùng xuống niềm lận đận

không còn nhìn thấy những ngọn sóng bạc đầu biểu tượng cao sang của biển cả vỗ vào ghềnh đá phía tây thành phố [một thuở các vị nữ thần đa tình vẫn ngồi chờ ở đó để sóng biển đến chải tóc cho mình]

không còn nhìn thấy trong giấc ngủ trong đêm các vị vua lãng tử bơi thuyền trên đầm nước phía bắc thành phố [nơi vẫn cứ lấp lánh trong sử lịch những câu chuyện lịch sử nghìn năm cổ độ]

có một đêm mộng mị sáng thức ra tôi cứ thấy như mình đã rời xa thành phố rất lâu rất lâu

chỉ là tiếng khua của gió trong giấc ngủ

những tôi cứ nghĩ là những bước chân những người lận đận

 

giã 9AM   23. 2.2018

yesterday

Thành phố cổ tích [6]

 

 Carne altrui– tranh Medardo Rosso (Ý, 1884)

phố chợ và biển cả đứng bên nhau
như một sắp đặt cố ý của những nhà thiết kế chương trình xâm chiếm đất đai
những thế kỷ trước
đi đến đó là hết đường đi
chỉ còn ra biển

 

mấy lần lạc vào phố biển như nơi qui tụ những nghĩ ngợi của con người
ta cứ căng mắt nhìn vào thứ quá khứ dày đặc sử sự như luôn bị át đi bỡi tiếng biển gào

 

ta nhìn thấy vũ điệu apsara lượn lờ trên những vị quân vương luôn muốn được ngợi ca là kẻ bách chiến bách thắng, tất nhiên là chẳng có vị quân vương nào muốn bị nguyền rủa bỡi những linh hồn rã mục trong đất đai thấm máu, đâu còn có kinh thành nào ngả bóng lên biển cả, ta nhìn thấy những cơn ác mộng phủ xuống mảnh đất như bàn tay đơn độc thò ra biển cả, cơn ác mộng của thế kỷ, những con đường phố loang lổ thời gian, đào lên và lấp lại, và lại đào lên, bến nước luôn vọng lại tiếng còi tàu ẩm ướt, nỗi sợ hãi choàng lên năm tháng, ác mộng lại chuyển sang đại mộng, người ta lại bắt đầu nói về bầu trời đầy sao, các vị thần trên cao đã xuống đất bước đi cùng con người thời đại, áo gấm đang bay trong gió, bỗng giữa chừng có kẻ hấp hối vì đánh mất niềm tin, đêm, những cột đèn đường vẫn thao thức

a couple of days ago

Thành phố cổ tích [5]

 

                                                                                  Sala de Ventas – tranh Isidro Nonell (Spain, 1873 – 1911)

đằng sau vẻ bình tĩnh của thế giới như đang ẩn dấu điều gì nghiêm trọng

chỉ mỗi ánh mắt sợ hãi của ai đó thoáng thấy trong đám khách bộ hành   cũng khiến ta phải nghĩ ngợi

niềm hoài nghi về thế giới thôi thúc ta lao vào cuộc tìm kiếm

dường những bảng chỉ dẫn đường ở nơi đây đã bị ai đó lấy mất trong đêm

ta có hơi phân vân dưới ánh mặt trời buổi sớm mai

có thể ánh mắt em là yếu tố khiến ta có đủ sáng suốt

bấy giờ dưới ánh mặt trời buổi sớm mai

ta cứ thấy em

người con gái của dáng vẻ vô biên đang đứng nhìn ta

này những kẻ ngông cuồng

các người có nhổ hết những bảng chỉ đường trên mặt đất

thì ta cũng biết cách đi tới

ở một bến cảng có rất nhiều người đang chờ đợi

lặng lẽ và căng thẳng

chẳng có con tàu nào cập bến

cũng chẳng có con tàu nào rời bến

chỉ có những kẻ đang chờ đợi

tất cả bọn họ đều nhìn ra biển

lặng lẽ và căng thẳng

ta đi hỏi thử những người nhặt vỏ sò gần đó

tất cả bọn họ đều bảo từng nghe kể những kẻ ấy đã chờ suốt mấy trăm năm qua

chờ những người cha những người chồng và những người con đi tìm sự thật của thế giới trở về

ta buồn bã rời khỏi bến cảng bất hạnh đi về phía thành phố

buổi trưa

không có dấu hiệu nào cho thấy buổi trưa thì bớt người đi lại bớt xe cộ trên đường và bớt đi những tạp âm

ta đứng chờ ở một bến xe buýt

nhưng cũng chẳng biết là sẽ đi đâu

một người mù bước xuống xe có vẻ đang nóng lòng muốn đi đâu đó

ta hỏi thử thì biết

người ấy sẽ ở chơi thành phố này mấy hôm rồi lên đường đi tìm sự thật của thế giới

 

a few days ago

Thành phố cổ tích [4]

 

                                                                                                                                                                  tranh   BENJAMIN PARKER (Anh)

benjamin parker

những ngọn đèn đường thức dậy cùng bước chân nàng, có vẻ như có sự đánh động to lớn của một hiện thực nhỏ bé: hai con người, hai sinh linh biết nghĩ ngợi, và cuộc gặp không hẹn trước

   

tôi bắt đầu nhìn thành phố tôi yêu như nơi trú ẩn những nghĩ ngợi khác biệt. những phức tạp của ngày đang giấu mình trong những ngôi nhà im lìm kín cửa, nhưng không thể không để lại những dấu vết
phố đêm tích lũy những cơn mơ

   

nửa khuya thức giấc, những ngọn đèn đường lan tỏa vào trí nhớ, những mảnh vụn của giấc ngủ nửa chừng tự sắp đặt thành những mảnh vỡ trần gian

   

những cuộc bay thử qua mặt đất nhìn thấy chữ nghĩa giăng đầy trên các giảng thuyết giăng đầy trên các làng mạc ruộng đồng núi đồi, con người chim chóc và cây cỏ có vẻ như đang cùng một quan điểm về thế giới: hãy bớt đi những cách thức dịch chuyển, và bớt đi những cuộc canh tân có xu thế tàn bạo và giả dối
những cuộc bay thử qua mặt đất bao giờ cũng để lại những hiệu quả cảm xúc khốc liệt, hoặc là niềm hân hoan quá thể, hoặc nỗi sợ hãi quá thể, bỡi ngôn ngữ những cuộc bay thử qua mặt đất là kết tập tất cả những hoài bão, thời gian và hoài bão, thời gian nuôi dưỡng hoài bão
sau những cuộc bay thử qua mặt đất người ta bắt đầu nghĩ về những hiện thực
những hiện thực và những con đường
sau những cuộc bay thử qua mặt đất người ta bắt đầu nghĩ đến những con đường

  

nơi ngả ba giao lộ những con đường có lần tôi đứng chờ em với nỗi phân vân chết người bỡi phía trước mặt là những ngả đường xa lạ, mù tăm

   

phố đêm, những cánh tay vươn dài theo những con đường
những cánh tay của mọi nỗi niềm vươn ra tự lúc mặt trời của ngày vừa mới lên, hết thảy như đang hoảng hốt khi đêm xuống
hết thảy những con tàu đều đã ra khơi
nơi thành phố tôi yêu đêm nghe thấy tiếng biển vỗ vào nỗi khát vọng

   

biển
những con tàu
và nỗi khát vọng
khi tất cả những con tàu đều đã ra khơi
tiếng biển như bắt đầu vỗ vào màu đen chậm chạp của đêm
hoang vắng một cách man dại

   

nơi thành phố biển tôi yêu, tôi và nàng đã để lại những dấu tích khác biệt
những tiếng nói của chúng tôi khó có thể còn sót lại sau những xâm nhập ồ ạt của các thứ âm vang của văn minh đương đại
những nghĩ ngợi về cách thế tồn tại của lũ phù du, những lo âu về sự diệt chủng của các loài tảo… những tâm trạng của chúng tôi có vẻ lan mang phức tạp như thế khó có thể lọt vào danh mục các sự kiện thuộc các thiết kế thời đại
những tâm trạng rất thật của chúng tôi coi ra có vẻ còn kém quan trọng hơn sự lãng quên của những cơn gió
mùa đông, những cơn gió chướng thường hay quên mất là chúng đã thổi về sự lạnh lẽo

  

có thể là nỗi sợ hãi tàng ẩn từ lâu nơi thành phố tôi yêu, nửa khuya thức giấc ngọn đèn đường run sợ với tin tức con đường sẽ được làm lại mới hơn, con đường được sửa sang mới hơn thì những ngọn đèn đường cũ tất phải được thay bằng những ngọn đèn đường mới, những con đường của thành phố tôi yêu khi bị đào xới lên và đắp lại, khi được nới rộng ra hay làm hẹp lại, khi bị vĩnh viễn xóa bỏ, sự sợ hãi của những ngọn đèn đường lây lan thành nỗi sợ hãi của những con đường

  

có thể là những biến động lịch sử tạo nên những cuộc di tản qui mô ra khỏi thành phố trong quá khứ đã để lại những hậu quả khốc liệt, việc con người rùng rùng kéo ra khỏi phố chợ lúc đầu là để lại sự trống trải và sau đó là nỗi sợ hãi đối với những ngôi nhà trên phố, đối với những đường phố, đối với những hàng cây ven đường phố, đối với lũ chim đêm đêm về ngủ ở những hàng cây cùng tuổi với thành phố ven đường phố, nỗi sợ hãi đối với hết thảy những vật thể làm nên gương mặt thành phố, nỗi sợ hãi không thể gọi tên đã trở thành thứ ký ức quá khứ của thành phố tôi yêu, thứ ký ức như những vết thương tệ hại không thể làm lành lại bởi bất cứ nổ lực nào của con người

 
 

khi thấy nàng đột ngột đến tìm tôi trong đêm tôi bắt đầu dự báo về một cuộc phân ly buồn thảm
và cảm thấy sợ hãi

a few days ago

Thành phố cổ tích [2]

 

những kỷ niệm lại ùa về  Inside the camera obscura
tôi viết chồng lên những cơn gió bấc thổi muộn
em có thể mường tượng
ra giêng lũ chim én có những cách thức bay khác hơn trên bầu trời thành phố [lượn lờ một chút, xếp cánh lại, rồi lại mở cánh ra, bay…] ra giêng em có thể vui hơn [một chút] so với tháng chạp
bỡi ra giêng những người đánh cá đêm sẽ chong đèn trên biển sớm hơn [tháng
giêng lũ cá cũng thay đổi cách di chuyển ra vào bờ]          tranh BENJAMIN PARKER (Anh)
và lũ chim trên dãy núi phía

tây thành phố sẽ về đông hơn trên hàng cây xà cừ trên con đường phố ngày nào tôi và em đứng chờ một ý tưởng mới về thế giới từ việc thử dịch những tiếng chim
tháng chạp
có vẻ những cơn gió bấc vẫn cố tình thổi qua thành phố
bên dưới bầu trời hơi giá buốt
những khúc tháng năm cũ cứ ám ảnh tôi
ông vua nào bơi thuyền nơi đầm nước [mặn] chờ đánh úp kinh thành của một vương quốc vốn sở hữu một nền văn minh chói lọi em nhỉ
cô gái nào áo còn đậm mùi phù sa phương nam đứng bên biển chờ mãi không nhìn thấy một buổi sớm mai hồng em nhỉ…

 

giã 10AM ba mươi tháng chạp đinh dậu 15.2.2018

last week

Thành phố cổ tích [1]

gửi Ng.

benjamin parker

tôi đi gom những câu thơ chảy máu dưới trăng trả lại cho thành phố cổ tích

nhưng có kẻ lén đem chôn những câu chuyện cũ

thành phố chao nghiêng
tôi lên đồi thi nhân
thấy những ngọn sóng biển hối hả vào bờ như thể  có điều hệ trong nào đó sắp xảy ra trên mặt đất
em nói em muốn tôi cứ để mặc cho những ngọn gió thổi qua biển cả

thi ca tự nó bước ra ngoài đổ nát
một ngày nào chim én bay trên thành phố không còn nhìn thấy kẻ đem chôn những câu chuyện cũ
thơ không còn chảy máu dưới trăng                                                                                                                                                              tranh BENJAMIN PARKER (Anh)

tôi nói tôi muốn cùng em  viết lại những câu chuyện cũ
thành phố sáng trưng cánh chim lượn trên những nghĩ ngợi đương đại
những người làm thơ có thể bắt đầu viết về một khúc

sử những cơn gió chướng từng làm hoen ố
con đường cát bao quanh thành phố cứ còn mãi trong trí nhớ tôi

trong khi người ta đã trải lên đó những nhựa đường

như ngản trở những ước mơ

rồi tôi và em cũng trở thành chuyện cổ tích

 

 

giã  7AM  hăm lăm tháng chạp đinh dậu 10.2.2018

a couple of weeks ago

Dấu vết mặt trời [3]

 

làng Cù tôi    Russell Moreton

mùa đông mang áo tơi chằm lá núi

con cuốc gọi

năm canh rả rích cơn mưa

những trường đoạn buồn vui

gửi hết cho ánh mặt trời

từ làng Cù tôi đi

chân không dám rời đất mẹ

xanh xao giấc ngủ

cơn ác mộng làm nát lòng ngọn gió sớm mai

ở làng Cù tôi

con gà gáy buổi sớm mai
Nghệ sĩ thị giác người Anh RUSSELL MORETON
trong công cuộc khám phá thế giới của mình dường
như ông đã dừng lại ở con người với những tổn
thương mất mát của nó

bờ cỏ đồng làng thức dậy

con trâu nhai rơm

người cha khua cây cuốc ở hiên hè

những cuộc tình khởi lên dưới ánh mặt trời

 

a couple of weeks ago

Dấu vết mặt trời [2]

 

Hiroko Imada

tranh Hiroko Imada  (Nhật)

 

 

 

từ làng Cù tôi đi

cơn mưa mùa đông

ướt hết những nhọc nhằn trên lưng người mẹ

tình yêu long lanh giọt mồ hôi

em nói em muốn tôi hôn em

như người đi săn con mang hôn lên ngọn lửa rừng thời tiền sử

bài tình ca

thổi bùng khí phách những con đường

người hát rong đi dọc bờ lịch sử

con mòm thổi buổi chiều hôm

ai về dưới giã

đánh động giấc ngủ trăng sao

ngọn cỏ vùng vẫy giữa khúc sử đen ngòm

 

(trong trường ca Dấu vết mặt trời)

 

 

a couple of weeks ago

Dấu vết mặt trời [1]

Boriana Petkova

                                                                      tranh BORIANA PETKOVA , nữ nghệ sĩ Bulgary

 

 

viết tặng nơi chôn nhau cắt rốn của tôi

 

những chiều hôm

nằm dài trên luống cày mới vỡ

tôi thấy nhớ những sớm tinh sương

cây mù u thay lá

rụng xuống con đường bũn

dấu chân trâu

bước giữa ảo ảnh giọt mồ hôi

mặt trời không bao giờ từ bỏ

những dấu vết

từ làng Cù tôi đi

trăng rằm nghe câu hát

hạt lúa trì trắng lòng

một thời

tháng chạp hương rạ thoảng về tận buổi nguyên sơ

tổ tiên chúng ta những người không áo quần

bước đi từ hai bàn tay trắng

hôm nào chạm vào mầm cây

những cuộc tình khởi lên giữa cơn gió bấc

 

[trong trường ca Dấu vết mặt trời]

 

 

a couple of weeks ago

Tiếng lặng lẽ của đá

 

benjamin parker
tranh BENJAMIN PARKER

 

rồi tôi lại đưa nàng lên rừng, lọt thỏm giữa bầu trời và rừng cây là sự đậm đặc của  các vật thể, gió, tiếng suối, tiếng lá cựa mình, tiếng lặng lẽ của đá, và cuối cùng là bóng đêm và những nghĩ ngợi của tôi và nghĩ ngợi của nàng, lên rừng, đấy là một trong những thể nghiệm của cuộc tình chúng tôi, những chuyến đi, những lần thể nghiệm, tìm kiếm lời giải đáp cho câu hỏi vậy thì tình yêu nó là gì, vợ chồng con cái người chủ nhà nằm ở một góc nhà sàn, bên sau tấm màn bằng vải đã cũ, tôi và nàng nằm ở một góc khác của nhà sàn bên bếp lửa đang cháy, nằm chiếu, không mắc mùng, không muỗi đốt, những cái thú ngủ nhà sàn ở trên rừng, cái thú khác là vẫn còn lưu giữ hình ảnh của thứ cộng đồng rất người thời tiền sử, đang là mùa đông trên rừng nhưng vẫn chẳng thấy lạnh anh nhỉ, nàng nói, tôi nói sự hoàn hảo luôn là thuộc tính của những cuộc tình, tôi nói và nhìn thấy ánh lửa bếp như đang đậm đặc lại thành những hình thù của ký ức, phức hợp và đơn điệu, như những tổ hợp của tồn sinh đang chảy giữa cuộc tiến hóa, bóng mây nơi đỉnh núi, và sự tàn rữa giữa hư vô, cuộc tình của chúng tôi là chuỗi ký ức dày đặc những hình ảnh của dịch chuyển, chúng tôi đi, và vào lúc gần trưa thì nhìn thấy ngôi làng miền ngược thấp thoáng phía bên kia con suối, tôi cõng nàng lội qua suối rừng tháng chạp, nước cắt chân, bao giờ cũng thế, tôi và nàng vẫn cứ nương tựa nhau qua cõi tạm trần gian, một ngày trong những tháng ngày dịch chuyển chúng tôi lại đứng giữa ngôi làng miền ngược lọt thỏm giữa núi non trùng điệp, ký ức bầy đàn như vẫn còn nguyên trong cung cách cư xử của những con người có vẻ như đang sống biệt lập với văn minh đương đại, người làng cho chúng tôi ăn cơm gạo trắng, uống giải khát bằng các thứ nước chế tạo ở các nhà máy, nhưng đêm đến thì tôi và nàng lại cùng với những người trong nhà của chủ nhà cùng lăn ra ngủ trên sàn nhà, cứ nghe vang lên trong lòng thứ tình cảm tiền sử, sợ khuấy động giấc ngủ của những người nhà của chủ nhà, tôi và nàng cứ nằm lặng im nghĩ ngợi, có lẽ nàng cũng như tôi, là đang nghĩ  về cuộc thể nghiệm ở trên rừng, vậy thì tình yêu nó là gì nhỉ, tôi lặng lẽ gác tay lên người nàng, và nàng lặng lẽ cầm lấy  tay tôi, đêm như thể đang chiêm ngắm cuộc tình của chúng tôi, thì mới lúc chiều chúng tôi lại trở lại con suối đã vượt qua lúc trưa để lắng nghe tiếng nước, núi rừng cũng có vẻ như đang chiêm ngắm chúng tôi, tôi hôn nàng giữa chiều hôm giá buốt, và lại giắt nhau đi trên bờ con suối đá lởm chởm dưới chân như thể sắp đọc được điều bí ẩn nào đấy đang tồn tại trong trời đất, vào lúc quá nửa đêm, tôi lại thử gác tay lên người nàng, thì không thấy nàng đâu, tôi vội vã ngồi dậy khêu thêm lửa bếp, ngọn lửa chợt làm bùng lên thứ hình ảnh giống như những ngôi sao đang rụng giữa bầu trời đêm,

 

1 2 3 40
>