u ẩn IV

 

khi tôi và em ngồi vào chiếu, người con gái ấy đã so xong dây đàn

lại thêm một cuộc tình nơi mặt đất

ông cụ nói, nhìn về phía dòng sông lấp lánh ánh sao

đêm tháng tám lấp lánh ánh sao

ngôi nhà ở bên sông, tôi và em

và người con gái gảy đàn , và ông cụ

 

lại thêm một cuộc tình nơi mặt đất

ông cụ nói

lần này thì nhìn tôi và em

 

người gảy đàn ấy tên họ là gì không rõ nghe nói lúc nhỏ học đàn nguyễn nơi đội nữ nhạc trong cung vua  các đội nhạc cũ lớp chết lớp bỏ đi còn nàng thì lưu lạc ở các phố chợ ôm đàn gảy dạo 

 

tôi chợt nhớ là mình đã đọc những lời trên ở đâu đó

ta đã viết khúc ấy

ông cụ nói và nhìn người con gái

tiếng đàn bỗng im

 

có phải là có tiếng nước mắt rơi ở trong ấy

giữa lúc ông cụ lơ đễnh nhìn ra ngoài, em hỏi tôi thế

 

nhớ lại từ bữa tiệc ấy đến nay đã mấy trăm năm ta vào nam ra bắc rồi dạo khắp mặt đất  mấy trăm năm lắng nghe sự đời  đất nước những nghìn năm gầy dựng bằng tim óc của cha ông mà nay kẻ trị nước có nhân tâm thì quá ít mà kẻ  xằng bậy thì nhiều

 

ta đã viết thêm lời ấy vào khúc hát của ta

ông cụ nhìn tôi và em nói

và tiếng đàn lại cất lên

dường trời sinh ra ta là để làm ra thơ cho nàng phổ nhạc, và sinh ra nàng là để đàn cho ta nghe

ông cụ nói giữa tiếng đàn, rồi quay sang tôi và em

lại thêm một cuộc tình nữa nơi mặt đất

ông cụ nói

giọng có vẻ rất xúc động

 

nhưng tiên sinh đã dọn về chốn này tự bao giờ

tôi đánh liều hỏi khi không còn nén giữ được tò mò

 

cách nay cũng gần hai trăm năm, ta về đây là để trò chuyện với kẻ đã làm ra cuốn sách làm chấn động thế giới một thời

ông cụ nói.

tôi và em phải cố giữ lắm mới không để lộ sự hốt hoảng

 

nhưng tiên sinh đã nói chi với người làm ra sách

tôi hỏi như để ông cụ khỏi trông thấy nỗi sợ hãi bấy giờ như đã hiện ra nơi gương mặt tôi

 

triết nhân thời nào cũng rất quí chỉ có điều nói về nhân sinh rối rắm thì được còn làm sao cho dứt rối rắm xưa nay chưa mấy người nói được

 

nhưng là sách ấy đã làm chấn động thế nào thưa tiên sinh

 

khiến cho người ta thù ghét nhau  nhiều hơn

 

để dấu nỗi hoảng hốt, tôi và em đã thay nhau hỏi ông cụ về người làm ra cuốn sách đã làm chấn động thế giới, rồi quay sang chuyện cầm ca

hóa ra ông cụ đã biết trước việc tôi và em đến đó để  biết thế nào là một cuộc tình ngẫu nhiên

 

những cuộc tình ngẫu nhiên là thường để lại trong lòng người niềm xúc động dài lâu

ông cụ nói

mỉm cười nhìn tôi và em, như thể để cho biết là ông đang nói về tôi và em

 

bấy giờ thì tiếng đàn nguyệt của người con gái tựa dòng sông lung linh

uẩn khúc

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *