thuở ấy tôi cũng giống như những ngọn cỏ ngu muội

 

 

nhưng thuở ấy tôi cũng giống như những ngọn cỏ ngu muội giữa thế giới rộng lớn, tuổi thơ của tôi cũng giống như những ngọn cỏ vô tri khi ai đó hỏi vì sao mùa xuân vẫn còn những đám mây mang nhiều hơi nước lang thang trên bầu trời trên đầu, và vì sao mùa hè hết thảy cỏ trên hết thảy những bờ cỏ đồng làng bắt đầu úa héo, cũng mãi thật lâu về sau, khi tôi đã vượt qua được sự ngu muội, tôi mới biết em là người con gái của dáng vẻ vô biên, còn thuở ấy có thể cũng như tôi, em cũng giống như những ngọn cỏ vô tư chẳng hề nghĩ một ngày nào đó những ngọn gió vô tình đưa đẩy em về nơi bến bờ của tình yêu