những ngọn gió rừng buồn bã

 

thì cũng mới hôm qua, khi lũ chim rừng hát những bài ngợi ca loài giống mình và các vị thần  núi Voi Nằm đang sửa sang lại những ngọn đèn trên núi cho cuộc chơi sang trọng vẫn diễn ra suốt những nghìn năm qua thì em nói với ta là em đã nhìn thấy con đường dẫn tới miền đất mà em nói dường chỉ có lũ trẻ thơ cười vui bên những loài hoa dại, ta nói là em đã nhìn thấy con đường dẫn tới miền không có đâu, thì cũng mới hôm qua khi nghe ta nói về miền không có đâu em cứ háo hức như thể khách lãng du sau những ngày trải qua những lo âu phiền muộn trên những dặm dài vô vị bỗng nhìn thấy thấp thoáng đằng  trước khung trời mình hằng mong đợi,  thì cũng mới hôm qua, khi các vị thần sửa sang lại  niềm vui bất tận cho cuộc chơi sang trọng vẫn diễn ra suốt những nghìn năm qua, em nói với ta là em phải còn sửa soạn áo quần cho kịp đi đến đó, nhưng khi đêm xuống, hết thảy các loài hoa và các loài chim trong trời đất đều đã đến, những người vẫn tham dự cuộc chơi của thế kỷ cũng đã đến, khi các vị thần bắt đầu xướng lên khúc hát ai ở ai đi, và cả những kẻ tham dự cuộc chơi cùng hát, thì cũng vẫn chưa thấy em đến, cho đến khi các vị thần ai về nơi nấy, hết thảy các loài hoa các loài chim và hết thảy mọi người tham dự cuộc chơi đều đã ra về, thì em vẫn chưa đến, là chẳng thể, những ngọn gió rừng buồn bã mang lời em  đến cho ta, rằng em chẳng thể rời bỏ khung trời nhỏ bé bình yên nơi trần thế, thì cũng được thôi, bỡi trần thế vốn là nơi bứt rốn chôn nhau của em, ta sẽ làm nghìn khúc hát gửi lên trời để nguyện cầu cho sự bình yên của em, ta nói với những ngọn gió rừng buồn bã mang lời em đến cho ta.