như tiếng sấm mùa xuân

Không phải là mùa xuân. Nhưng hoa vẫn nở. Lũ ong rừng vẫn đi hút mật. Trời đất thì đang trôi đi trong cuộc ráo riết tìm kiếm cho mình một dáng hình  đương đại.

 

Ta yêu em, ta làm lục bát thi. Xưa câu sáu tám êm như nước con sông chảy qua đồng làng. Nay ta làm lục bát thi để tặng em thì gập ghình vó ngựa buổi xuất quân. Bịn rịn. Mà cũng muốn tỏ ra là hào kiệt với em một lần. Cho nên ngựa dùng dằng chòm lên như sắp tuông lên cõi trời, lại quay đầu về miền cố thổ. Ta yêu em, ta làm lục bát thi. Lục bát thi của ta là lục bát thi dưới gầm trời đương đại. Cho nên chấm phảy cũng khập khễnh nhiêu khê phức tạp như cuộc giành giật chỗ đứng trên mặt đất của con người đương đại. Ta chấm phảy là theo âm vang của trái tim em. Âm vang của đương đại. Nửa đêm em thức giấc thành lục bát thi.

 

Không phải là mùa xuân. Nhưng ta muốn ta và em hãy làm ra mùa xuân cho lũ ong rừng tưởng là hoa xuân đương nở. Cho đất trời tưởng ta và em là đang góp sức vào cuộc thay đổi dạng hình của trời đất. Cho nên ta làm lục bát thi để tặng em. Xưa lục bát thi là theo luật lệ của những kẻ chỉ biết đọc lục bát thi và đem đặt chúng vào những phạm trù rặt mùi luân lý trần thế . Nay ta làm lục bát thi để tặng em là nương theo cuộc mưu toan của trời đất. Trời đất muốn đương đại thì lục bát thi của ta cũng đương đại. Cần gì phải hoa nở mới là mùa xuân. Nửa khuya ta chấm xuống dòng giấc ngủ chợt thấy em đã hóa thành thơ. Lục bát thi mở ra giữa giấc ngủ đang chấm xuống dòng. Như tiếng sấm giữa mùa xuân. Và lũ ong rừng hút mật thì đang bắt đầu chiêm ngắm cõi đất trời đương đại