hay có kẻ luyến tiếc buổi nguyên sơ

 

tôi đi dưới bầu trời em vẽ lại thấy có nước mắt ai đọng trên lá

hay có kẻ khóc vì luyến tiếc buổi nguyên sơ

cho đến tận giờ đá vẫn còn nguyên cốt cách thuở ban đầu

có một sớm tinh mơ dưới bầu trời em vẽ lại tôi đã nhìn thấy được nguyên sơ

 

chẳng phải hót, mà là nhìn thấy, chúng đang nhìn thấy những đám sao trời dịch chuyển về phía mặt đất, cuộc dịch chuyển chỉ có thể bắt đầu từ buổi nguyên sơ, những con người đứng lên nơi mặt đất, và lũ dế cũng bắt đầu hát bài hát về loài giống, lịch sử là cuộc giang hồ lãng tử từ lũ sao trời về phía con người nơi mặt đất, lặng lẽ và đầy bí ẩn, nghiêng những chiều hôm đầy ứ nỗi nhớ nhung, đầy ứ những phác thảo về những khoảng trời đắm đuối những cuộc đi về, đắm đuối những cuộc gặp gỡ, những thế kỷ trôi đi trên niềm mơ ước về những cuộc gặp gỡ, lặng lẽ và đầy bí ẩn, ai lội ngược về phía cổ sơ để được nhìn thấy nụ cười của rừng cây và nghe được những lời nói đầu tiên của đá (từ đó là chúng lặng lẽ thốt lên cuộc dịch chuyển lặng lẽ), vào những sớm tinh mơ lũ chim đã đem lời nói của loài giống mình diễn tả sự dịch chuyển lặng lẽ chỉ có thể bắt đầu từ buổi nguyên sơ

 

 

vào một sớm tinh mơ tôi đã nhìn thấy được nguyên sơ trong những lời của chim