tôi lại hôn lên niềm khao khát của em

giữa bầu trời trên đầu và cỏ là tôi và em

cũng chẳng biết có bao nhiêu người trên mặt đất giống tôi và em cũng nằm dài trên cỏ ngước nhìn bầu trời cao rộng và mơ ước một thế giới chỉ còn lại những kẻ yêu nhau

niềm mơ ước có vẻ ngông cuồng nếu không nói là không tưởng

nhưng nếu có một thế giới như thế thì chim chóc trên rừng cũng vui huống hồ con người

tôi và em vẫn luôn nghĩ ngợi về một thế giới mới mẻ theo cách của mình

em nói ở thế giới đó sẽ không còn nhìn thấy những vị thần thất sủng lang thang nơi bờ cỏ héo khô thảng thốt gọi tên người tình đã bỏ ra đi tự nghìn năm trước

em nói ở đó sẽ không còn nhìn thấy sự mù lòa đè lên tâm trí lũ châu chấu cào cào đang đêm bỗng rời khỏi bãi cỏ của mình như sự vong ân đối với chốn nương thân

em nói ở đó sẽ không còn nhìn thấy những kẻ ăn nói nhảm nhí luôn đem lòng nghi ngờ sự trong sáng của kẻ khác và sẽ không còn nhìn thấy những kẻ sáng thức dậy là bắt đầu công việc lừa mị kẻ khác những lời giả nhân giả nghĩa làm hoen ố màu xanh của cỏ

tôi lại hôn lên niềm khao khát của em