giữa cuộc văn chương lịu địu

giã từ lục bát thôi em câu thơ sáu
tám ngã nghiêng cuộc tình

 

Văn chương vốn là cuộc ân tình con người muốn nói ra tự thuở mới gầy dựng được tiếng nói. Vẻ sáng đẹp ấy suốt những nghìn năm qua vẫn lung linh giữa gió bụi trần gian. Con người là vẫn cứ  nói ra thứ tiếng nói minh bạch của mình bất chấp cuộc phù vân  đất trời lận đận. Thứ tiếng nói đầy âm vang trắc trở là cứ bay lên bay lên. Và cõi văn chương hình thành tự khi  nào ngay cả những con người làm ra nó cũng chẳng thể nói được. Một buổi sáng trời ta chợt thấy em đứng giữa thi ca. Giữa cuộc văn chương lịu địu ta bỗng gặp em. Gập ghình nửa nẻo tang bồng. Cho đến hôm có muôn nghìn ngôi sao trên trời chứng giám, em đã hôn lên niềm cảm xúc của ta. Tình ngàn năm bỗng hóa thành thơ. Ta chẳng còn có thể nhìn thấy được đâu là em đâu là thơ. Lung linh một cõi đi về. Gió cuốn dặm trường. Hết thảy như đang cuồn cuộn chảy về phía bên ngoài trần thế. Em thì vẫn hôn lên niềm vui sướng của ta. Và ta thì vẫn hôn lên thơ, hôn lên tình ngàn năm, hôn lên nỗi niềm chảy qua suốt mấy cõi trần gian. Đắm say nửa nhịp tang bồng. Cho đến nửa khuya,  đám sao trên trời vẫn còn thức, ta chợt nghe thơ chấm xuống dòng. Và ta và em bỗng rơi vào cõi ngàn năm một thuở ai hay. Đang đắm say nửa nhịp tang bồng thì hoảng hốt nhớ ra là ta còn có tình trăm năm nơi trần thế. Hoảng hốt nhớ ra là ta còn có tình trăm năm và vội vã nói với em như lũ chim rừng vội vã bảo nhau khi nhìn thấy nắng sớm. Ta như con chim rừng ta líu lo nói tình ngàn năm ra thành tình hờ. Thì cũng chỉ là tại tang bồng thơ. Nhưng đó cũng chỉ là lúc ta hoảng hốt lịu địu giữa những cuộc tình. Nhưng có nói là tình hờ, là tình chi, thì nửa khuya ấy ta và em cũng đã rơi vào cõi tang bồng chẳng có lối ra, ôi, một cuộc ngàn năm…