dường như lời tra hỏi của tôi đã chạm vào chỗ bí ẩn nào đấy của núi

đường lên núi Cô Quạnh như cả hòn sỏi dưới chân cũng đang náu mình trong cuộc dịch chuyển của thời gian

sao lại đem đặt giữa trời cao đất rộng một ngọn lẻ loi

niềm trắc ẩn ấy bấy lâu nay vẫn lẩn quất trong tâm tưởng tôi

núi là độc sơn

tự dưng một ngọn lẻ loi vươn lên giữa chốn đồng gò hoang vắng

cách xếp đặt của tạo hóa là cũng vô cùng ý tứ

chẳng phải từ chốn ruộng đồng xanh tươi bước thẳng lên núi mà phải ngang qua một khoảng gò hoang vắng tự buổi khai thiên lập địa chẳng phải là đất gieo trồng mà là cái nền núi vươn dài ra như cốt để tạo ra thứ cảm tưởng vững chải của núi

hoa vô ưu đang nở

cũng thật lạ kỳ giữa lúc đám lá núi có những cái tên vui tươi thì một loài hoa rừng nở khắp núi lại có tên là vô ưu

mà sao không phải là cái gì khác mà lại là vô ưu

hạnh phúc với khổ đau dường cứ vờn nhau giữa cuộc biến đổi của tạo vật

 

nhưng mà bạn ơi…

tôi chợt nghe vang lên trong tâm tưởng những lời của núi

 

thì như lũ chim đang hót lũ cá đang vờn trên suối ai nói là chim cá không vui

thế nhưng

khi con người bảo chim với cá đang buồn là chim với cá đang buồn

cái cách nhìn ngắm của con người  chỉ khiến cho tạo vật trở nên  rối rắm

 

nhưng còn chuyện cô quạnh của núi thì sao

là cũng tại con người đấy sao

 

dường như lời tra hỏi của tôi đã chạm vào chỗ bí ẩn nào đấy của núi

hết thảy bất chợt lặng im

tôi nghe như đang vang lên trong tâm tưởng tôi niềm lặng im ghê sợ

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *