cổ tích của đất/những lời lẽ thô bạo con người làm hoen ố trinh nguyên của đất

 

CHƯƠNG BA
NHỮNG CẢM THỨC GIẢ ĐỊNH

 

sáng ấy đất trở giấc
khỏa ra những ngọn khói vui
những ngọn khói  tích tụ từ những dòng
sông uốn khúc châu thổ phù sa bát ngát bóng
mây qua suốt  hương đồng nội
những ngọn khói tích tụ từ những bước chân bờ cỏ cánh chim
sải giữa thời gian
lúa thì con gái nức mùi sử thi…

 

những lời lẽ thô bạo con người làm hoen ố trinh nguyên của đất

tôi chẳng thể nào yên khi từ đất luôn vọng lại những lời khẩn thiết

rằng

những lời lẽ thô bạo con người vẫn thốt ra từng ngày làm hoen ố trinh nguyên của đất

sự trinh nguyên hình thành tự buổi hồng hoang gió bụi khi con cá dưới nước chưa biết tên mình là gì tất cả là chưa có tên tuổi và con người thì dường  còn ở tận đâu nơi ý định  của tạo tác

sự trinh nguyên như thể được trích ra từ sự vô thức trinh nguyên

tất cả như có đấy như không đấy

chẳng chút mưu toan dấu diếm

chẳng chút nghĩ ngợi riêng tư

tất cả đều trần trụi giữa thời gian

nhưng cũng chẳng phải thời gian

buổi hoang sơ trời đất là chẳng có biến đổi chẳng có vĩnh hằng

hết thảy là mông lung

huyễn hoặc

rồi bỗng được gọi tên

trời và đất

cũng chẳng biết ai gọi ai

chỉ  một lời

thốt giữa thinh không

trời và đất

từ đó cá và nước

bầu trời và chim trời

con người và đất…

thế thì tại vì đâu con người lại từng ngày thốt ra những lời lẽ thô bạo nơi mặt đất vốn là ngọn nguồn tất cả

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *