cổ tích của đất/đất- cuộc hội tụ nghìn năm một thuở phong nhiêu


ngày xưa

con chim bằng bay tám nghìn dặm

về biển nam để nói với lũ cá rằng

trời đất rộng lớn vô cùng

nhưng nếu có tấm lòng đến với

nhau thì chuyện gặp nhau không

phải là khó

 

 

1.

tôi cứ mường tượng một ngày vẫn còn mặt đất rừng cây sông hồ làng xóm

nhưng làng không còn có bóng người và lũ súc vật thân quen

rừng thì không còn có bóng chim và lũ thú

tôi cứ mường tượng một ngày như thế

và cảm thấy sợ

thứ cảm giác chưa từng trải qua

tôi cứ mường tượng một ngày như thế

và gọi là thời đất chết

 

2.

có lập lại không

hay chỉ nghìn năm một thuở phong nhiêu các loài giống chen nhau nơi mặt đất

không có loài giống nào hẹn với loài giống nào

nhưng bỗng một ngày

cuộc trùng phùng ngẫu nhĩ

ngày xưa

tôi chợt nhớ lời mẹ kể

con chim bằng bay tám nghìn dặm tới biển nam để nói với lũ cá

rằng trời đất rộng lớn vô cùng nhưng nếu có lòng đến với nhau thì chuyện gặp nhau không  phải là khó

 

3.

nếu tôi sống được với loài chim

có thể một ngày khi rừng thức dậy với  bình minh tôi cũng có thể ca hót như loài chim

hay khi nhìn thấy hoa xuân nở khắp núi rừng có thể tôi cũng vui sướng như lũ chim vui sướng

và khi không kiềm giữ được niềm vui nào đó có thể tôi cũng tung đôi cánh bay giữa trời cao

và em cũng chớ hỏi tôi

vì sao trong cuộc tiến hóa của muôn loài

chúng ta không tiến đến loài chim mà tiến đến loài giống con người

và tôi cũng không biết

nếu  giờ đây tôi và em là chim thì em có hỏi tôi vì sao chúng ta lại không phải loài giống con người hay không

 

4.

tôi cứ mường tượng vào một ngày nào đó trong cuộc hội tụ phong nhiêu

các loài giống bay được giữa trời cao cứ tưởng bầu trời không đủ rộng lớn

và các loài giống chỉ chạy nhảy đi lại nơi mặt đất thì tưởng là mặt đất chật hẹp

sự lầm tưởng có tính cách định mệnh đã dẫn tới những cuộc tranh giành chỗ đứng vô cùng khốc liệt

những cảm thức ngu xuẩn về chỗ đứng trong cuộc tồn sinh vẫn cứ bám lấy các loài giống trong trời đất như một thách thức nghiệt ngã

 

5.

vào một sáng trong cuộc hội tụ phong nhiêu của các loài giống

lũ chim cu vẫn đang gù tình nơi bờ tre trước ngõ

chợt có người khách lạ đẩy chiếc xe chất đầy những ngọn khói đi vào sân

xin chào vị khách đầu tiên trong ngày

tôi nói

đầu tiên nhưng cũng là cuối cùng

khách nói

và bắt đầu dỡ những ngọn khói xuống khỏi xe đem đặt trước tôi

đây là quà tặng của những kẻ đã chết trong các cuộc tranh giành chỗ đứng trong trời đất

người khách nói và đẩy xe trở ra ngõ

tôi cứ đứng lặng giữa buổi sáng cuối thu nhìn những ngọn khói lửng thửng bay lên bầu trời cao

 

những ngày sau đó khi nghĩ đến sự có mặt của các loài trong trời đất

những cảm thức giả định của tôi trong sáng hôm ấy lại hiện ra trong tâm trí như những lời tâm huyết của tồn tại

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *