trò chơi thế kỷ

đây là trò chơi thế kỷ, khi nghe tôi tuyên bố thế thì lũ nhỏ trong làng  kéo hết đến chỗ tôi, bấy giờ tôi cũng chẳng hiểu trò chơi thế kỷ là cái quái  gì, chỉ là nghe được từ những cuộc chuyện trò giữa cha tôi và bạn bè ông, rồi tôi tuyên bố ầm lên thế, phải làm vua thì mới làm chủ được lũ nhỏ trong làng, tôi nghĩ ra  trò chơi “vua quan” rồi khoác lên  nó một cái tên thật kêu: trò chơi thế kỷ, sự việc lập tức quyến rủ bọn nhỏ trong làng, đại ca cứ làm vua, còn lũ em làm quan, những thằng nịnh hót lập tức xưng em với tôi, và gọi tôi là đại ca, nếu tôi thấy trong các các buổi diễn tuồng ở làng, vua trẻ không râu, vua già có râu, thì trong trò chơi thế kỷ của tôi, có lúc tôi làm vua trẻ, có lúc tôi lại làm vua già, người ta phải tốn tiền mua sắm râu vua, mua sắm mũ áo cho vua quan, còn tôi thì chỉ bắt lũ dưới trướng của tôi bỏ công sức ra làm những thứ ấy, tôi nói là lũ dưới trướng, có nghĩa khi bày ra trò chơi ấy thì tôi đã tự xưng là vua, mày là đồ ngu, chỉ râu thứ dân mới ngắn, còn râu vua thì phải dài, nghe chưa, tôi tát tai một thằng dưới trướng khi thằng đó làm bộ râu vua ngắn củn cỡn, cái từ thứ dân là tôi  học được từ những cuộc chuyện trò giữa cha tôi và bạn bè ông, râu vua thì chỉ đơn giản làm bằng tàu lá chuối, lũ bay là một lũ ngu, tôi chửi mấy đứa dưới trướng không biết chằm mũ vua, ai đời chằm mũ vua bằng lá mít mà chằm mũ quan bằng lá bàng, vua là con trời nên mũ áo phải bằng lá bàng sang trọng, nghe chưa, mấy thằng đó ăn mỗi đứa năm bạt tai của tôi,và chảy máu mũi, chảy máu mũi là hình thức phổ biến tôi dùng để răn đe lũ dưới trướng, còn tôi thì vô cùng thích thú với cái từ con trời học được từ những buổi trò chuyện giữa cha tôi và bạn bè ông, thằng con tôi đang chơi trò chơi thế kỷ đó, một hôm đang cùng lũ nhỏ chơi trò vua quan ở ngoài vườn thì nghe ở trong nhà cha tôi khoe với bạn bè ông, phải nói bấy giờ hai lỗ mũi tôi cứ nóng bừng lên, hết thảy lũ bay phải quì xuống, tôi vừa phừng mũi, vừa hét, tôi ngồi trên ghế, hét, còn lũ nhỏ trong làng, cái đám quan lại dưới trướng mũ áo chỉnh tề thì quì dưới đất, cũng có rất nhiều đứa co cưỡng không quì, không quì thì coi chừng bị học máu mũi đó nghe chưa, tôi ngồi trên ghế, hét, nhưng có rất nhiều đứa chẳng hề hấn trước cách răn đe tôi đã tăng thêm cường độ thiệt hại, hãy lột hết áo mũ chúng đi, tôi hét như điên, và lập tức những thằng quì lột hết áo mũ những thằng không quì, có nghĩa là tôi đã đuổi chúng xuống làm thứ dân, tôi có nhìn thấy những ánh mắt bất ưng của chúng, nhưng dường như là chúng rất sợ sức vóc của tôi, thứ sức vóc có vẻ mập mạnh nhất đám nhỏ trong làng, có nghĩa, hết thảy cái lũ vừa bị cách chức răm rắp lùi ra xa phía sau, và răm rắp quì xuống, và cái buổi sáng sau buổi sáng ấy tựa như thứ định mệnh khắc nghiệt đối với tuổi thơ tôi, tôi quyết định là trong buổi sáng ấy lũ dưới trướng bắt đầu xưng con với tôi, và gọi tôi là hoàng thượng, tôi đang sửa soạn ban bố thứ pháp lệnh  ấy thì thằng cháu ngoại ông Hích bỗng xuất hiện, cũng về sau mới biết đó là cháu ngoại ông Hích, còn bấy giờ thì tôi nhìn thấy một thằng con trai có vẻ mập mạnh hơn tôi, cắp tay sau đít,  đủng đỉnh bước đi bốn phía chỗ bọn tôi đang chơi trò chơi thế kỷ, e mày là thằng nào, tôi thét, và ngoắc tay ra lệnh cho thằng đó tới chỗ tôi ngồi, tôi định là sẽ cho thằng đó một bài học, trước cho hả giận, sau để răn đe lũ dưới trướng, nhưng thằng đó mới đúng là con trời, vừa bước tới trước tôi nó đã giáng cho tôi mấy chục bạt tai, thì cũng đoán  vậy thôi, chứ thật ra chỉ bị cái bạt tai đầu tiên tôi đã đổ xưống khỏi ghế vua, kể từ lúc này tao là vua, chứ chẳng phải mày, nghe chưa, tôi nằm dài trên đất và nghe như có tiếng ai vọng lại từ cõi chết, thực ra thì tôi chưa chết, chỉ thấy mình đang chảy máu mũi, bấy giờ tôi nghe đau cả ngoài da thịt lẫn trong lòng,

 

2013-2015