cứ bước thêm bước nữa sẽ tới trời cao

 

bầu trời trên đầu và cỏ là những vật thể luôn gắn bó với tuổi thơ của tôi

nếu không có bầu trời trên đầu và cỏ chắc là không có tuổi thơ vui sướng của tôi

tôi vẫn thường hay nằm trên cỏ vui sướng nhìn ngắm bầu trời đêm và đôi khi nghe như vạt cỏ dưới lưng nâng tôi lên tận trời cao

không dám để mất cuộc phiêu lưu kỳ thú, tôi cứ nhắm chặt hai mắt như thể là cách thức tốt nhất để giữ gìn và củng cố trí tưởng tượng ngây thơ của mình

tôi cứ nhắm chặt hai mắt và nghe như những ngôi sao đêm đang chạm vào đôi cánh tay tôi lạnh ngắt, vừa vui vừa sợ, tôi vội vã xếp đôi cánh tay sát vào người như thể con chim chèo bẻo vội vã xếp đôi cánh của mình khi từ trên trời cao bay đậu lên mặt đất, tôi xếp đôi cánh tay vào người như thể con chèo bẻo xếp đôi cánh để sửa soạn bước đi trên mặt đất, nhưng với tôi lúc bấy giờ không phải mặt đất mà là bầu trời cao chất ngất, và lũ sao trời lại rúc vào đôi cánh tay tôi tựa như những con cá quen hơi người rúc vào người tôi khi tôi đang tắm trên con mương đồng làng, những ngôi sao đêm thì cứ rúc vào người tôi, còn những cơn nồm thổi qua bầu trời đêm giống như những con thuyền đang âm thầm chở tôi bay vào cõi không định được, tôi cứ lơ lửng bay giữa niềm vui cùng với gió, đêm trở nên kỳ ảo, trong cõi hoang vu kỳ ảo tôi bỗng nhìn thấy những nàng tiên trong những câu chuyện kể của mẹ đang nhẹ nhàng bay về phía tôi, vừa bay vừa nở những nụ cười thân ái, trong lúc tôi đang cố nhớ lại những câu chuyện kể của mẹ thì bọn họ đã vây quanh tôi, vừa vây quanh tôi vừa hát, cứ bước thêm bước nữa sẽ tới trời cao, tiếng hát làm tôi cứ cảm thấy như chuyến đi ấy là chuyến đi cuối cùng của đời tôi, có nghĩa không bao giờ còn trở lại mặt đất, trong lúc tôi đang lo nghĩ thì như có ai hét lên, tiếng hét nghiêm khắc và bao dung, cứ tưởng là vị thần nào đó la mắng các nàng tiên xinh đẹp, nhưng không phải, mẹ tôi đã gọi tôi khi thấy tôi bỗng bặt dạng, nằm ở đám cỏ sau nhà tôi cứ rúc rích cười một mình khi biết là mẹ tôi đang đi tìm mình, tôi không thấy lo mà cứ nằm rúc rích cười một mình trong đêm, vì biết mẹ đã dành cho tôi tình yêu còn cao rộng hơn cả bầu trời trên đầu