thế giới của cỏ [4]

trong trí nhớ tôi những ngọn khói đốt đồng như những ngọn gươm đâm vào bầu trời chiều

không thể lẫn lộn được những đám mây trên bầu trời chiều với những ngọn khói đốt đồng cất lên từ những cánh đồng vừa trải qua cõi chết

nắng như sự ngẫu nhiên của tự nhiên

hay như sự chơi khăm của tự nhiên đối với con người

hay như sự bùng vỡ trước những áp lực bí mật của trời đất

tôi không biết

chỉ thấy đất đồng làng nứt nẻ thành những ô rãnh

không còn nửa giọt nước ở bên trên mặt đất

không còn nửa giọt nước ở bên dưới mặt đất

cá cua chết

con ốc con tôm chết

lúa chết

cỏ chết

cuối cùng người ta cũng phải đốt đi những tàn tích của tai họa để gầy dựng lại một khuôn mặt mới cho đồng làng

với tuổi thơ của tôi những ngọn khói đốt đồng xóa mất thứ niềm vui được ký thác vào cỏ

 

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *