thế giới của có [1]

1.

tháng giêng cỏ may bắt đầu trỗ hoa trên khắp các bờ cỏ đồng làng

còn trên các bãi đất hoang ở trong làng thì như ai đó đã đem trải lên đất tấm thảm hoa màu trắng sang trọng

hoa cỏ may trong trí nhớ tôi như một kỷ niệm đáng yêu nếu không nói là những kỷ niệm nghịch ngợm của tuổi thơ

cứ sáng ra khi mặt trời vừa lên ở chân trời phía đông là tôi bắt đầu lao vào những đám cỏ may trên những bãi đất hoang trong làng có khi là chạy ra đồng làng lao đi trên những bờ mẫu cỏ may đang trỗ hoa trắng xóa

cứ tưởng tượng là có bàn tay dịu dàng của một nàng tiên nào đó trong những câu chuyện kể của mẹ tôi đang cài những hoa cỏ may lên áo tôi

trắng xóa màu hoa cỏ may trên áo

tôi cứ chạy giữa những đám cỏ may đang trỗ hoa vừa chạy vừa ngắm chiếc áo đầy hoa cỏ may đang mặc trên người và vừa hét lên trong đầu ôi ta vui sướng biết bao

chiếc áo tôi đang mặc trên người lúc bấy giờ là của nàng tiên trong những câu chuyện kể của mẹ tôi đã đem tặng tôi

quay về nhà
để che mắt mẹ tôi vội vã mặc thêm một chiếc áo nữa chồng lên chiếc áo nàng tiên đã tặng

đêm mẹ tôi mò mẫm cài lại cúc áo tôi cài còn sót phát hiện ra chiếc áo nàng tiên đã tặng

tôi vẫn giả vờ ngủ say để nghe lời trách yêu của mẹ

ở làng Cù  tôi cứ đến mùa hoa cỏ may là chiếc áo cũ của tôi lại trở thành  áo mới

trắng xóa màu hoa cỏ may trên áo

niềm vui sướng của tuổi thơ tôi là chẳng thể giữ mãi dưới bầu trời trên đầu tôi

nhưng là tôi vẫn còn có tình yêu của em

cứ muốn hôm nào đến tháng giêng tôi lại lao vào những đám cỏ may trên  bờ cỏ đồng làng để cho màu cỏ may trắng xóa trên áo của mình

và đêm đến không phải mẹ tôi mà là em mân mê những hoa cỏ may trên áo tôi và nói những lời yêu thương

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *