mùa thu [7]

hãy nói về mùa thu đi em, thời gian gõ lên những ý tưởng, cái chết của lá gợi nên một định mệnh có hình thù của trò đùa tàn nhẫn [tồn tại là sự trộn lẫn giữa lòng trắc ẩn và trò đùa tàn nhẫn] hãy nói về mùa thu đi em, con mắt nguyên sơ, thời gian gõ lên nỗi sợ hãi ẩn nấp bên dưới những hình dạng luôn làm ra vẻ bình thường, đằng sau vẻ điềm tĩnh của cây lá trong vườn là những nỗi ám ảnh về sự chia cắt, mùa thu sẽ làm cho những chiếc lá lìa cành, sự tan rã như thể không thiếu được để tạo ra những nhịp điệu vô thức của thời gian, êm ả nhưng tàn khốc,em đi biền biệt giữa những khái niệm vô bờ bến về hiện hữu, nhưng nỗi nhớ bó hẹp vừa đủ để tôi bước vào