cuộc chuyện trò với ánh sáng hóa thạch

ta nói đấy là bi kịch trong tình yêu.

nhưng anh bạn ánh sáng hóa thạch của ta  bảo đấy là lúc con người bắt

đầu có lịch sử.

 

khi kể lại chuyện này cho nhà ngươi nghe ta cảm thấy như nàng còn hiển

hiện ở đâu đây

vào một ngày mùa thu

về sau nàng mới nói cho ta biết đấy là một ngày mùa thu

ta gặp nàng vào một ngày có tiếng hót của lũ chim rừng như đang khiến

cho hết thảy lá trên rừng ngã sang màu buồn bã

khi nàng nói với ta bằng cách biểu hiện của đôi tay

ta không hiểu là nàng muốn nói với ta những gì

nhưng qua ánh mắt của nàng ta hiểu là nàng đã yêu ta

bấy giờ như trời đất đang chuyển sang một khúc biến tấu  mới

và ta

kẻ lữ hành vốn  mang sẵn  trong mình niềm cô độc

bằng cách thức diễn tả của một loài giống được sinh ra tự sau vụ nổ dị kỳ

loài giống của ánh sáng

ta diễn tả cho nàng nghe những gì đang diễn ra ở trong ta

cuộc hành trình chẳng biết bao giờ dứt

mà kẻ lữ hành thì luôn thấy vắng thiếu một cái gì đó

ta chẳng thể diễn tả cái vắng thiếu tựa một thứ bạn đường câm lặng

đêm

khi ở phía bên này mặt đất

màu tăm tối như là đang gặm nhấm hồn ta

bằng cách thức của loài giống mình

ta diễn tả  cho nàng hiểu cuộc hành trình của ta  như một cuộc truy đuổi

bất tận

điều ta truy đuổi là ở tận phía bên kia của ngày mai

bằng cách thức  của loài giống mình

ta đã nói cho nàng nghe

rằng niềm khao khát của ta là làm sao cho vơi  đi niềm  thiếu vắng

nguyên nhân của mỏi mòn và cái chết

em yêu anh bằng cả sức mạnh của ánh sáng diệu kỳ

trời đất ơi  nàng đã nói với ta

là con người đã bắt đầu có ngôn ngữ

bấy giờ nàng nói với ta là nàng đã yêu ta.

 

 

đấy là bi kịch của tình yêu

ta nói

nhưng anh bạn ánh sáng hóa thạch của ta  bảo đấy là lúc loài người bắt

đầu có lịch sử