người gieo hạt hay những bài thơ viết cho ngàn

 

 

 

 

PHẦN MỘT : KHỞI NGUYÊN

 

Một

từ tình yêu của em
anh bước vào mọi ngõ ngách cuộc đời
như một đạo sĩ rao giảng lòng yêu thương

 

Hai

và sau đó cả nghìn năm không
gặp lại
anh cũng chẳng thể quên
dáng hình em
nghìn năm sau
nếu anh còn trên cuộc sống
vẫn yêu em như tự thuở
ban đầu.

 

Ba

có gì đâu mà dấu diếm nhau
em
hãy nói hết với anh đi những
bão táp của lòng em
như anh đã từng nói với em
vậy đó

 

 

Bốn

có những đêm anh thức trọn
cùng em qua tháng năm kỷ niệm
đắm say và tìm gặp
sao mình lại nhận ra nhau
giữa cuộc đời trăm ngả ?
anh chẳng thể nào quên
dẫu mỗi nét buồn thoảng qua
đôi mắt ít nói của em
dẫu mỗi chút ngại ngùng thoảng
qua môi em buổi chiều nào
gặp nhau không tiện lời trao hỏi
giữa lặng lẽ tinh khiết của đêm
anh cứ ghì chặt em vào

 

 

Năm

hãy thắp lên ngọn lửa đi em
cho dù mỗi ngọn lửa nhỏ thôi
nếu em là ngọn lửa
thì anh nguyện suốt đời làm người tiếp lửa
cho em

 

Sáu

em như vần thơ nửa khuya
tìm đến với anh
hay em là ngọn đèn
chiều cuối tuần mưa giăng lòng phố
cũng chẳng sao nếu em không
đến được
làm sao nói em là vần thơ
là ngọn đèn
lời giả dối nào chẳng  rơi vào quên lãng
khi em là ngọn lửa cho anh
nhận ra hơi thở cây lá trong vườn
cùng bước chân loài sâu tàn nhẫn
giữa đêm đen thật ít
sao trời
em lại đến
lòng anh cơn bão tố
thì có hề gì mỗi lần sai hẹn

 

Bảy

có chút gì như nỗi đau thầm lặng
len giữa lòng anh
tháng giêng
bầy chim én theo con nồm
về phố biển
mùa xuân thôi còn nghĩa gì đâu
khi người gieo hạt vẫn thầm lo
mảnh đất của mình
chẳng còn ai chăm bón
nhớ không em
cũng con nồm tháng giêng năm trước
lời gửi trao kia
anh vẫn còn dấu kỹ

tháng giêng
ai còn nhớ một cành lá đơn sơ
giữa ngàn cánh hạt

 

Tám

nếu chỉ có tiếng ve trên hàng keo
và tiếng sóng vỗ
vâng
anh đã trở về ngôi trường cũ của em
để tìm lại âm vang ngày ấy
nhưng nếu chỉ có thế thôi
thì em ơi
những dòng chữ nơi cổng trường
vẫn lặng lẽ nhìn anh như người ngoại cuộc
không
anh nhất quyết rằng chẳng phải thế đâu
người chị giữ vườn
vâng
ánh mắt ấy chấm dứt rồi những ngôn từ
khắc khe và giả dối
em biết không
bấy giờ là đương ngã xế
anh đưa tay gạt phăng đi lớp bụi mờ
bóng phượng già nơi anh đứng chợt khẽ rung rinh
một dáng đi
không
cũng chẳng phải một ánh mắt
cũng chẳng phải nụ cười
chẳng phải là gì cả những gì mình
đã trao nhau trong lần gặp nhau năm ấy
giữa tiếng biển rì rầm
cùng giọng hát quen thân của bầy ve tháng bảy
anh đã nhận ra
cũng chẳng phải là nhận ra
em biết không
sau lớp bụi mờ anh vừa xua tan đó
là em.

 

 

Chín

trong âm vang nghìn đời của biển

anh chợt nghe mỗi ý nghĩ nhỏ nhoi

nếu không vì mệt nhoài với ánh mắt những kẻ có trái tim giả chưa đủ tư liệu để khởi tố và khuôn mặt những kẻ chuyên sống trên mồ hôi nước mắt người khác chưa kịp phát hiện

thì chiều nay anh đâu nghĩ đến sự nhẫn tâm của sóng

 

ai nói ở đây thiếu phút lặng yên

dẫu căn nhà anh vẫn nằm bên sóng

 

 

chiều nay nghe tiếng biển gào

anh cứ muốn nhìn lại khuôn mặt em trong đêm tháng ba có tiếng sóng vỗ vào rừng thông

 

 

Mười

 

lạ lùng lắm Ngàn ơi
trời tháng tám
nắng rây trên đường phố
bước đi giữa bóng lá xà cừ
những tặng vật đắng cay cuộc đời trao gửi cho em
còn nặng chật trong anh
nơi góc trời xa ấy
em sắp trở về chăng
anh như kẻ dại điên bước đi
giữa dòng người qua phố
thỉnh thoảng dừng chân mở thư em ra đọc
mỗi dòng chữ
nỗi niềm
như mỗi tiếng thì thầm
vọng lại từ cơn giông tố
cát bụi
Ngàn ơi
ai kiếm tìm khoảng trời cao phía trước
lại không mỗi lần bị thời gian vùi dập

 

như đứa trẻ thơ ngây
anh vẫn khờ khạo bước đi
cùng bóng nắng
buổi mai
đọng lại chuỗi dài năm tháng

 

 

Mười Một

anh nguyện mãi mãi
làm giọt nước đầu mùa
để rưới vào
nỗi đau khổ
trong mắt em

 

 

Mười Hai

đêm nay anh thức mỗi mình
để lắng nghe nỗi đau của em dày xéo nơi ngực anh
năm tháng vẫn chẳng ngớt chất chồng lên mái tóc anh
thì em ơi
dẫu nửa phút xa nhau
anh vẫn chẳng muốn chút nào
đêm không em
trời bỗng dưng đổi khác
phải chăng hạnh phúc nào
cũng từ đấy ngoi lên đắng cay bất chợt
từ nơi ấy trở về
em như con chim phiêu dạt trở lại cánh rừng xưa
người gieo hạt sao đêm nay
chịu thức mỗi mình

 

 

Mười Ba

niềm vui nào đêm qua đã đến với em

mà sáng nay vẫn còn đọng trên môi em những giọt sương thầm lặng

ai nói khổ đau không đến từ niềm vui trọn vẹn

 

chẳng phải chỉ có ánh nắng dịu dàng của mặt trời ban mai

với bình minh

với lời chim hót

em biết không

ở đó mỗi ngày sẽ còn thật nhiều những ngọn gió vô tình

cùng những đám mây lang thang không bờ bến

 

sau giấc ngủ đêm qua

giọt sương nào còn đọng trên môi em để sáng nay

anh gọi mãi tên em

em chỉ mở mắt nhìn anh chẳng hé nửa lời

cho đến giữa trưa lúc nghe anh gọi Ngàn ơi

em cũng chỉ lắc đầu không nói

hỡi những đám mây phiêu lưu và cơn gió của ngày

cho đến lúc đó thì lòng anh mới rõ

những giọt sương kia rồi sẽ tan đi

nếu lúc đó Ngàn của anh muốn phân trần

 

 

Mười Bốn

sao chúng tôi vẫn ngồi bên nhau hằng đêm như thế

và thời gian là ánh mắt đắm say

mỗi giọt mưa rơi

và mỗi tiếng tàu khuya vẳng lại

cũng đủ làm tan đi khoảng yên lặng giữa chúng tôi

ai đã đến từ những giọt mưa và tiếng tàu khuya

mới hiểu được sao chúng tôi

vẫn ngồi bên nhau hằng đêm như thế

dẫu mỗi ngày qua

chúng tôi đã nói với nhau tất cả

nhưng chúng tôi vẫn muốn ngồi bên nhau hằng đêm

như thế

tình yêu chúng tôi là những tháng năm kết lại

nên chúng tôi vẫn ngồi bên nhau hằng đêm như thế

 

 

Mười Lăm

em đã trở về cùng anh

để vùi lấp bao đắng cay thầm lặng

một cuộc trở về

vâng

một cuộc trở về còn kỳ lạ hơn bao giấc mơ kỳ lạ

bờ vực thương đau nào

từ đấy em vừa mới ngoi lên

mà những giọt nước mắt người về như còn nóng hổi

trong anh

đặt lên môi em nụ hôn

anh lại sợ đóa hoa tinh khiết của anh

thêm một lần vùi dập

 

 

Mười Sáu

em vẫn còn ngồi đó bên anh thật sao

để hơi thở ấm áp của em

khỏa vào trái tim phiền muộn của anh

để tiếng thì thầm của em

xua đi nỗi kinh hãi trong lòng anh

và đôi mắt ấy

vẫn đắm nhìn anh

như mỗi âm vang thầm kín.

 

 

Mười Bảy

em như loài hoa tinh khiết mọc giữa đám cỏ gai của cuộc đời

người gieo hạt nào đã đến cùng ánh mặt trời

mùa xuân năm ấy

để trở thành kẻ giữ vườn chung thủy

đêm nay cơn gió chuyển mùa chợt dấy lên giữa lòng anh

nỗi nhớ

một thời cỏ gai phủ kín hương thơm

vâng

giữa lúc cỏ gai phủ kín hương thơm

anh đã đến

người gieo hạt muộn mằn quyết giữ lấy

một loài hoa tinh khiết.

 

 

Mười Tám

hãy chia cho anh nỗi khổ của em

như em đã chia cho anh từng nỗi nhớ

nơi phố biển quê anh

con nồm vẫn thổi vào bờ bao vị chát

từng đêm nghe sóng gọi

kỷ niệm năm nào lại ngoi lên trong ký ức như ngọn lửa

đốt cháy âu lo

biết bao giờ…biết bao giờ

cuộc đời thôi trao gửi cho anh và em những tặng vật

chẳng bao giờ muốn nhận

có phải vẫn thấp thoáng phía trước anh và em

một khung trời

 

 

Mươi Chín

tháng sáu

trở lại con đường rợp bóng xà cừ

anh như kẻ vừa đánh rơi cay đắng

nơi núi rừng xa ấy

con chim đơn lẻ vỗ cánh bay lên từ nỗi đọa đày

cuộc đời vẫn trao gửi cho anh và em những tặng vật

chưa hề trao gửi cho ai

 

 

Hai Mươi

từng đêm

từng đêm

sau những lần trở giấc

anh vẫn nắm được bàn tay em

trên từng chiếc cúc đơn sơ

 

nỗi nhớ em

đã thành thời khắc trong anh

 

 

Hai Mươi Mốt

còn nguyên vẹn cả

Ngàn ơi

buổi chiều ta trở lại nơi cổng trường xưa ấy

không phải tháng bảy

nên chẳng nghe bầy ve hót

sao chiều nay người chị giữ vườn chẳng đến đây

để hỏi anh và em về những tháng năm ta vừa dấu kỹ

đã tàn hết tự hôm nào hoa phượng mùa thi

em thấy không

cát biển phủ kín dấu chân những kẻ

vừa bước vào cay đắng

buổi chiều ta trở lại cổng trường xưa

biển chẳng ngớt vỗ vào bờ

ai đã bước vào cuộc đời anh

để mở ra mỗi khoảng khắc chẳng bao giờ kết cuộc

 

 

Hai Mươi Hai

đã một lần em gõ cửa nhà anh rồi lại ra đi

người gieo hạt đành ngồi nghe

mùi biển mặn

đấy là một ngày tháng sáu

nắng hè cháy đỏ cơn buồn

mảnh vườn xưa anh vừa mới

xới xong

tháng sáu

người gieo hạt hong mắt ngồi chờ

sao em nỡ trách anh là kẻ dày vò nỗi chết

tháng sáu tháng sáu

cứ ngỡ cỏ hoang phủ kín nguyên sơ

phố biển như chỉ còn lại

mỗi tiếng chân em ẩn dấu bên dưới những hàng cây

những lời thơ kinh dị ai viết cho em

ngày ấy

để em trở lại gõ cửa nhà anh

 

 

Hai Mươi Ba

anh muố ôm lấy thân thể nồng ấm của em
như ôm lấy trái tim biết nói mọi điều bí ẩn của cuộc đời

anh muốn hôn lên vầng ngực bồi hồi khôn tả của em

như hôn lên hơi thở nguyên sơ của đất

anh muốn đặt lên môi em

ngàn nụ hôn như những ngôn ngữ dịu dàng nhất

trong mọi thứ ngôn ngữ dịu dàng

nếu em chẳng phải hạt giống kỳ lạ gieo xuống cuộc đời anh

hạt giống anh kiếm tìm bao năm mới gặp

thì anh chỉ là tầng câm của đất

ghì chặt lấy những ruỗng mục của trần gian.

 

 

Hai Mươi Bốn

có nỗi khát khao nào cháy bỏng trong anh

hơn nỗi khát khao ngày em là em

như anh mong đợi

hôm nay có chuyến tàu nào rời thành phố

buổi trưa

tiếng còi hối gọi làm hanh thêm

cơn nắng đầu mùa

ai sắp lên đường vậy em?

có nỗi khát khao nào cháy bỏng trong anh

hơn nỗi khát khao ngày em là em

như anh mong đợi

tháng sáu nghe chi tiếng còi tàu hối gọi

trí nhớ anh cứ thấp thoáng một ngày

 

 

giá làm được con tàu

anh sẽ đưa em về nỗi khát khao ngày em là em

như anh mong đợi.

 

 

 

Hai Mươi Lăm

tháng sáu xua em về phương nam

biển ngưng vào nỗi nhớ của anh những đêm mặn chát

 

tháng sáu

hun hút gió lào

những cơn gió đến giờ vẫn còn âm ỉ thổi qua trí nhớ anh

cánh rừng nào còn nguyên dấu chân lưu lạc của em

tháng sáu

anh chẳng thể nào quên ánh mắt những kẻ nhẫn tâm ngày ấy

con tàu ra đi trong hắt hiu nắng biển

 

tháng sáu

em mặc lại chi chiếc áo cũ màu tro

để anh cứ thấy mái tóc vàng óng dịu dàng của em bay trong tiếng biển vỗ vào rừng thông đêm ấy

 

 

Hai Mươi Sáu

những phút dỗi hờn vì yêu nhau

anh cứ muốn cắn vào tim em

cho em tắt thở

để em vĩnh viễn thuộc về anh

 

 

Hai Mươi Bảy

sao em nói em chẳng còn gì để giữ anh

khi dòng sông vẫn chảy về ngả ấy

dòng sông lắng niềm cay đắng

 

sao em nói em chẳng còn gì để giữ anh

lời nói thoảng nghe như hờn dỗi

 

sao em nói em chẳng còn gì để giữ lại

khi dòng sông vẫn chảy suốt cuộc đời anh

 

 

 

Hai Mươi Tám

chim đi
rừng trăn trở
núi buồn lắng ngàn cây
sao chim về chẳng ở
cho đất nhớ
khôn khuây

 

 

 

Hai Mươi Chín

anh cứ ngỡ là mây mọc lên từ những cánh đồng

mọc lên từ sự mầu mỡ

đất đai dường sau khi sản sinh hạt lúa cho người còn muốn tạo dựng riêng mình một dáng vẻ

tháng bảy đi giữa mùi phù sa và gió

anh thử lắng nghe mỗi tiếng chuông cầu nguyện

từ đó năm nào bao nhiêu kẻ đã bước ra khỏi ân sủng của đất đai

tháng   bảy qua đất tổ quê em

núi giăng trên đồng

như mây giăng trên phù sa mầu mỡ

những người từ đấy ra đi đâu biết rằng

năm tháng vẫn dành riêng anh

cũng chẳng sao nếu từ đấy có những kẻ đã ra đi

tháng bảy đi giữa mùi phùi sa và núi

anh đâu ngờ từ nơi đây đất đai đã dành riêng anh mỗi người con gái ấy

là em

 

 

 

Ba Mươi

suốt tám năm anh vẫn đi tìm con nước đầu nguồn quê em nơi miền đất ba dan

tháng giêng se thắt niềm cô độc

 

có lẽ những người trồng rau và trồng hoa nơi đây mới hiểu hết niềm cô độc nơi anh

những người vẫn âm thầm cúi xuống mảnh đất ba dan và âm thầm gánh những giọt mồ hôi của mình đi gữa dấu tích những cuộc hưng vong

hoa vẫn nở bên sự phù phiếm

và con người vẫn cười vui trên niềm thương đau thuở trước

tháng giêng anh như kẻ lạc loài giữa niềm cô độc

 

non cao tự bao giờ

cũng cho ta những ý nghĩ thẳm sâu

sao em không về đây

để cùng anh lắng nghe tiếng nước đầu nguồn

 

 

 

Ba Mươi Mốt

em

dòng sông không bờ bến

ký ức anh nghìn lớp phù sa

có tháng chạp mua rừng ướt áo

anh chờ em

mây núi phủ ngang vai

có tháng sáu gió lào buốt mặt

đưa tiễn em

nghe nắng đốt trong tim
ký ức anh vẫn nghìn lớp phù sa

bỡi em là dòng sông không bờ bến

 

 

 

PHẦN HAI : NHỮNG ĐIỀU CÒN LẠI   

 

                                             hồn phách tôi nương theo em chốn ấy                                             

 

 

TÔI NGHE KÝ ỨC DÀY ĐẶC NHỮNG CƠN MƯA 

 

người ta chặc bỏ cả những hàng thông từng che chở cho những câu chuyện   không hề kết thúc của tôi và   em

và con đường mới đổ ngang qua đó không hề biết ngày ấy ngày nào tôi và em cũng ngang qua đó

khi tôi đứng dưới bóng những hàng thông chờ em thì biển bắt đầu vỗ vào bờ những ngọn sóng thật êm

có khi là có mưa

những cơn mưa mùa hạ

bất chợt như cuộc gặp gỡ của chúng ta

người ta dỡ bỏ cả ngôi nhà từng che chở tôi và em trong những tháng năm những kẻ lạ mặt luôn rình rập chúng ta

tôi gom nhặt chữ nghĩa của thuở trước để kết nối cho xong bài hát buổi sáng của người gieo hạt

em ngồi chờ nghe tiếng còi chuyến tàu khuya trở về phố biển

chuyến tàu ra đi từ mấy hôm trước có mang theo lời nhắn của người con gái đất phương nam lưu lạc nơi phố biển

hàng thông xưa không còn

ngôi nhà xưa không còn

em cũng đã ra đi

đứng nơi con đường mới đổ nhìn biển

tôi nghe ký ức dày đặc những cơn mưa

 

 

NGÀY XƯA  
CÓ AI KHÓC DƯỚI BẦU TRỜI MÙA THU

 

mùa thu lại làm dấy lên trong tôi những tháng năm trắc trở

những tháng năm đo bằng chiều dài con đường từ nhà em đến khu rừng thông nơi tôi ngồi viết

chiều dài con đường đôi khi dài ra bỡi sự ngản trở của những thế lực đen tối đến từ phía mặt trái cuộc đời

lũ ngông cuồng của thế kỷ lâu lâu lại ném vào cuộc tìm kiếm của em những lời lẽ bất lợi hòng nhìn thấy em gục ngã trước cuộc chơi của chúng

những tháng năm gian khó của em tựa những thách thức được đặt ra từ một mệnh lệnh có tên là ngày mai

tôi cũng nắm lấy bàn tay em

và nói

ngày mai tôi và em sẽ không còn nhìn thấy nơi mặt đất bóng dáng của lũ người ngông cuồng

ngày xưa…ngày xưa có ai khóc dưới bầu trời mùa thu

tôi đem nước mắt dấu vào ký ức

và chờ

 

 

VỀ NHỮNG NGÀY CÓ MƯA 

 

tôi nhớ như in những ngày có mưa

khi tôi đến bao giờ cũng thấy em ngồi chờ

ẩm ướt một nỗi buồn

thời gian tựa ai đó cứ gõ lên lưng cuộc đời những nhịp điệu theo ý của nó

nói gì đi chứ em

bao giờ tôi cũng nhắc em hãy nói ra một điều gì đó để xua tan nỗi buồn những cơn mưa

những ngày có mưa em cứ ngồi thu mình trong những nghĩ ngợi nào đó dường chẳng thể nói ra được

về ý nghĩa những cuộc chạy trốn của lũ còng khi có bước chân người trên bãi biển

về việc xuất hiện những giọt sương trên lá vào những sớm tinh mơ

tôi cứ muốn thêm vào nghĩ ngợi của em những nghĩ ngợi của tôi về cuộc hành trình của đám sao ở trên trời

được sinh ra để chết đi

và lại được sinh ra

là tôi thường hay nghĩ về những cuộc tuần hoàn bất tận

những ngày có mưa tôi đến bao giờ cũng nhìn thấy những giọt nước mắt đọng trên mắt em

cuộc đời chẳng dành cho chúng ta chút dễ dàng

 

 

 

NHỮNG PHÚT GIÂY HUYỀN NHIỆM

 

những lần gặp nhau bao giờ cũng vội vã

như thể cho kịp với việc vận chuyển của mặt trời mặt trăng

những người bạn thân thiện và duy nhất hiểu được tình cảm của chúng ta lúc bấy giờ

làm chứng cho những cuộc hẹn hò của tôi và em là những hôm có ánh mặt trời minh bạch chiếu rọi trên những ngọn thông nơi tôi ngồi viết

như thấu hiểu lẽ huyền nhiệm của tình yêu nắng cũng trở nên lung linh

đừng nói gì cả em

tôi bảo em hãy tiếp tục im lặng vì sợ nói ra điều gì sẽ làm tan mất vẻ đẹp của nắng

thường chúng ta vẫn ngồi lặng lẽ bên nhau như thế

đó là những giây phút tôi vẽ ra trong trí tưởng tượng của tôi vô số những thế giới

cổ xe tứ mã lướt đi trên những đám cỏ non

hãy đến nơi có con nước tự trên trời đổ xuống đi anh

em nói

và tôi cho xe chạy về phía có những đám mây hình hoa ngũ sắc

chẳng phải tôi hoài cổ cho một tình yêu

chỉ muốn vẽ ra một thế giới như mơ ước của mình

là tôi đang rải gấm vóc lên cuộc đời

 

 

TÔI CON CHIM TÌM ĐƯỢC KHU RỪNG TRÚ NGỤ 

 

tôi cũng chẳng dám hôn thật nhiều lên môi em

vì cứ sợ làm nhàu nát tuổi thanh xuân của người con gái bỗng từ bỏ mọi thứ để đến với tôi

nói em là mặt trời mặt trăng ngụ trên bầu trời trên đầu tôi cũng chưa đủ

bỡi khi em bước vào cuộc đời tôi thì lập tức tôi trở nên thông tuệ trước mọi sự

lập tức tôi biết mình ở giữa trùng vây

em đem đến cho tôi niềm sợ hãi đẹp nhất thế gian bỡi niềm vui quá đột ngột trong cách thức đến với tôi

tình yêu em bủa vây tôi

bây giờ không còn những tháng ngày trống rổng

những trống rổng trở thành thứ biên niên sử trong ký ức tôi

bây giờ đã có em

tôi con chim tìm được khu rừng trú ngụ tôi đi nói với lũ chim ở mọi nơi biết nơi tôi ở có loài hoa biết nghĩ ngợi và biết buồn

bây giờ đã có tình yêu của em

tôi đi nói với mặt đất rộng lớn

rằng tôi sẽ chẳng đời nào để mất em

 

 

MẤY MƯƠI MÙA THU TRÔI QUA TRONG ĐỜI TÔI
CÓ NGHĨA GÌ

 

tôi đi trên cao lá cây rừng thôi đổ
mùa thu tạm ngưng những cánh tay chết chóc
thôi đi những giọt nước mắt
tôi nói với lũ chim
mấy mươi mùa thu trôi qua trong đời tôi
có nghĩa gì
đất nước những nghìn năm
lắng đọng cung đàn vỡ nhịp
làng xóm tôi trơ trọi những tiếng nói
chiều hôm gió thổi
con đường làng bơ vơ giữa những tháng năm không tên tuổi
làng xóm tôi sinh tôi ra
đồng làng khô tiếng hát
cây cày thức thâu đêm nơi hiên nhà
thôi đi những lời ca không thật
tôi nói với lũ ếch nhái trên đồng làng đang hát về những tháng năm khó khăn đang diễn ra
tôi đi dưới chân tôi hòn sỏi thao thức
tôi nói với lũ chim
nếu tôi không gặp em
tôi cũng khóc mùa thu như lũ chúng

 

 

ĐÊM KHÔNG CÓ MẶT TRỜI CON MẮT NÚI
NHÌN BẰNG NHỮNG NGỌN GIÓ THỔI QUA RỪNG CÂY

 

tôi đưa em lên rừng đi tìm những gì có thể còn tìm được
làng đang ở cữ không cho con ma ngu muội trở lại
đêm tôi và em ngủ ở bờ con suối chảy sau làng

tháng ba

rừng còn thơm mùi lá non

đêm không có mặt trời con mắt núi nhìn bằng những ngọn gió thổi qua rừng cây

nửa khuya lũ ốc suối trèo lên bờ

khơi lại chuyện cũ

chúng làm như tôi và em chẳng hay biết việc nghìn năm trước

tổ tiên loài giống tôi sinh sau đẻ muộn

những tháng   năm gian khó chắc chiu từng nơi trú ẩn

trời đổ mưa lửa nắng lửa

các loài giống được sinh ra nơi mặt đất ngày nào cũng ăn nhau

tổ tiên tôi trốn trong những nghĩ ngợi mang hình thù thế giới

cho có ngày hôm nay

tôi và em lên rừng thức trắng đêm nơi bờ suối

 

VÀ TÔI CŨNG CHỈ CÓ THỂ ÂM THẦM
VIẾT NHỮNG BÀI THƠ CHO EM

 

và bấy giờ bỗng nghe như vang lên đâu đó lời thân thiện

hãy lên đường thôi

và tôi và em lại lên đường

bầu trời trên đầu có những lúc như được ai đó sửa sang lại mới mẻ hơn

có vẻ sang trọng một cách đột ngột

tôi ngước nhìn bầu trời tháng tám

lại là mùa thu

những mùa thu có em lại trôi qua trong đời tôi

xin chào các bạn

tôi nói với những người đang nhặt những nỗi buồn của mùa thu trước còn sót lại đem cất ở nơi khác

để cho mùa thu này trinh nguyên

bọn họ nói

và lặng lẽ trở lại với công việc của mình

tôi mường tượng về một thế giới con người không phải sinh ra trong nỗi buồn cố thổ

và tôi lại viết về mùa thu cách khác

chữ nghĩa tôi cũng đơn sơ như lưỡi cày lưỡi cuốc mấy nghìn năm âm thầm vỡ đất

tôi cũng chỉ có thể âm thầm viết những bài thơ cho em

 

 

CÓ MỘT DÒNG SÔNG CHẢY QUA SUỐT CUỘC ĐỜI TÔI

 

có những giây phút tôi và em ngồi lặng lẽ bên nhau hằng giờ

dường biết được có những ý tưởng mới mẻ đang diễn ra trong nghĩ ngợi của tôi em cũng chẳng dám hé nửa lời

tôi gọi những phút giây như thế là sự ưu ái của thế giới

sự thanh lọc phiền tạp lại bỗng diễn ra giữa dòng sống đầy thách thức

những lúc như thế là tôi thường hay nghĩ ngợi về những con sông chảy ngang qua mặt đất

những con nước từ trên trời đổ xuống những con sông chảy ngang qua mặt đất

và chảy ra biển

những sự thể cứ tưởng bình thường

nhưng một hôm có ai đó đã hô hoán có những xác lá mục trên sông

chuyện cứ tưởng chỉ có vậy

nhưng một hôm lại có kẻ hô hoán có những xác người ở trên sông

tôi đã ngang qua những con sông chảy ngang qua mặt đất

và đã nhìn thấy rất nhiều những sự thể như thế

hết thảy những thứ đó

tôi biết là đều dồn về một nơi

là biển

và một hôm tôi đã gặp em nơi bờ con sông chảy ngang qua mặt đất

em đã khóc

thật nhiều

có những giây phút tôi và em ngồi lặng lẽ bên nhau hằng giờ

và tôi cũng chẳng dám dùng những lời lẽ lớn lao để nói về dòng sông ấy

dòng sông đã chảy qua suốt cuộc đời tôi

dòng sông làm bằng nước mắt em

 

 

 

NHƯ THỂ TÔI PHẢI BĂNG QUA HẰNG BAO NHIÊU
THẾ KỶ MỚI ĐẾN ĐƯỢC VỚI EM

 

và con đường buổi sáng hàng thông che nắng mặt trời

em ngồi đợi tôi

rất nhiều những buổi sáng em ngồi đợi tôi

nhân gian nghìn nỗi

tôi biết có kẻ băng qua những nấm mồ kẻ khác

để ngược về phía những lâu đài tham muốn

đi về phía em tôi phải ngang qua những gương mặt dối trá luôn được dấu kỹ

bên   trong những bó hoa sắc màu sặc sỡ trong những cuộc chúc tụng

những tháng năm đến với em

tôi nghe nước mắt thấm đẫm trí nhớ

niềm khao khát của chúng ta giản đơn như tiếng chim gù nơi bờ tre đầu ngõ

cũng chỉ là cuộc tình trong trời đất

đám người đố kỵ chúng ta mùa xuân vất em ra khỏi con đường

tôi phải cầu xin lòng trắc ẩn của lũ bướm ngày ngày nhường bớt cho em hương thơm tháng giêng chúng thu nhặt được trong những chuyến đi về miền hoa cỏ

thế giới là cái hỏa lò vĩ đại nung đốt cả lòng trắc ẩn lẫn đố kỵ

rất nhiều những buổi sáng em ngồi đợi tôi

như thể tôi phải băng qua hằng bao nhiêu thế kỷ tội lỗi của con người mới đến được với em

 

 

EM   LÀ ÁNH SÁNG NGOẠI LỆ

 

em là ánh sáng ngoại lệ soi rọi vào tôi

cho tôi nhìn thấy tôi

trong cuộc hành trình đi tìm những điều có thể tôi thấy mình trở nên mạnh mẽ hơn

lũ người có khuôn mặt không thật không còn làm gì được tôi

những mưu mô đen tối của những kẻ có trái tim giả không còn làm gì được tôi

mùa đông những cơn mưa rả rích thường đem đến cho con người nỗi buồn không còn làm gì được tôi

tôi đi

cứ thấy đất nước nghìn năm trở nên mới mẻ

xin chào hạt bụi

những kẻ quen biết bấy lâu vẫn gọi tôi là hạt bụi

tôi nói hạt bụi bay về giữa đất nước nghìn năm

ngoại lệ cả trong cách nhìn đất nước

cả trong cách nhìn chính tôi

tôi thấy mắt mình như nhìn thấu được những nghĩ ngợi thầm kín nhất của em

khi nhìn thấu được những nghĩ ngợi thầm kín nhất của em tôi thấy mình còn sáng tỏ hơn mặt trời mặt trăng

có phải em đang nghĩ về tình yêu chúng ta như sự gặp gỡ ngoại lệ

 

 

NHƯ THÁC ĐỔ TRÊN NGÀN 

 

và em đã ra đi

nhưng ngọn lửa ấy vẫn âm ỉ cháy trong tôi

ngọn lửa bùng lên trong đêm tháng ba có tiếng sóng biển vỗ vào rừng thông em cứ đứng lặng nhìn tôi

(và sau đó thì đến nói với tôi là em yêu tôi )

tình yêu như thác đổ trên ngàn

những ngày những đêm vẫn vang lên trong ký ức tôi

tôi đi

những con đường băng qua trí nhớ

mùa đông

em đi về giữa những cơn mưa

lạnh buốt

tôi gom hết thảy những ngọn lửa tình yêu khởi lên tự thời cổ đại đến giờ

cho em sưởi ấm

không muốn nhìn thấy tình yêu em dành cho tôi

người ta xua em lên rừng

tôi cõng em qua những con dốc

làm đau thế kỷ

những con đường em đi ngày ấy

vẫn ám ảnh tôi

 

 

ĐIỆP KHÚC CHO MỘT ĐÊM KHÔNG NGỦ 

 

tôi đi giữa mông quạnh của những vì sao đêm, con tắt kẻ ngủ say, cây vông đồng không biết con tắc kè ngủ dưới chân mình, làng quê không biết tôi đang đi về phía có em,

 

tôi đi, làng quê đang yên giấc, khẽ dậm bàn chân xuống con đường làng, tôi hát bài hát về cây vông đồng, con tắc kè không nghe tôi hát bài hát về cây vông đồng, cũng không biết là tôi đang đi về phía có em,

 

đồng làng lúa đang ngậm sữa, tôi đi, đất nước những nghìn năm lúa đồng làng ngậm sữa, lũ dế trên đồng làng biết lúc nào im lúc nào thì ca hát, bờ cỏ đồng làng dài theo đất nước nghìn năm, một sớm em về, đi trên bờ cỏ, tôi lấy nón cho em che nắng, lúa đồng làng ngậm sữa nhớ hoài buổi em đi trên bờ cỏ,

 

đêm tháng ba, tôi đi, con đường làng không nói gì, khiến tôi nhớ buổi em đến làng tôi, cũng buổi tháng ba, cây vông đồng đang ra bông, đêm, con tắc kè trú ở bộng cây vông đồng kêu váng đồng làng, tôi nói với em là con tắc kè đang đọc những trang sử về nòi giống chúng, em chỉ nghe tôi nói, lặng lẽ nhìn tiếng tắc kè kêu trong đêm,

 

tôi đi giữa đất nước nghìn năm, bồi hồi ngọn gió khuya, đêm nay con tắc kè không kêu váng đồng làng như hôm em đến, tôi thấy nhớ ánh mắt lặng lẽ của em,

 

suốt cả đêm, tôi đi, những vì sao trên trời chăm chú nhìn tôi, như có tiếng chân ngựa chạy đằng sau những đám mây trên bầu trời trên đầu, thấy có

 

xe tứ mã, tôi lơ mơ nhận ra một cuộc tình,

 

suốt cả đêm, tôi đi, vẫn chưa ra khỏi đồng làng,

 

 

MÙA THU 

tôi vẫn giữ rất kỹ gương mặt em giọng nói em với

cách nhìn thế giới của em

mùa thu

những linh hồn đang sống và những linh hồn đã chết

hết thảy đang trở nên những biểu tượng

ảm đạm

chim chóc trên rừng và những dòng sông nơi mặt đất đang nhìn chúng ta

những đám mây trên trời trò chuyện về mùa thu nhân gian

chậm

buồn

vụn

nát

và lơ đảng

có quá nhiều những cung bậc trong nghĩ ngợi của chúng ta

.

 

chậm những hồi âm từ em

nhưng không sao

cứ lắng nghe cây cỏ sẽ thấy hết những thông điệp những ngọn gió sớm mai gửi những ánh mắt đợi chờ

hay cũng có thể sẽ nhìn thấy ở đó những lời thanh minh của những bến bờ ( em vẫn đợi anh suốt nghìn năm qua )

nhưng cũng có thể đó là thứ cách thức trong cuộc hành trình đến với nhau của những cuộc tình cổ xưa

chỉ cần em nói với tôi một lời

sẽ chấm dứt hết những vụn nát của mùa thu

.

 

hay sự lơ đãng cũng là một cách thức

trong những cuộc tình cổ xưa

 

 

TÔI NGOẢNH NHÌN TÔI TRONG KÝ ỨC

 

tôi ném nửa trần gian vào u uẩn

áo mỏng người đi cạn tháng ngày

về đây những đêm không trở giấc

ngủ vùi một cõi thức nghìn năm

ngọn gió lạc vào miền u tịch

khởi đầu cuộc phù vân

ai chết vào những tháng năm tàn nhẫn

vô thường cứ chảy trong tiếng kêu gào của bụi bặm

tôi gửi đời mình vào khúc hát

lảo đảo một áng mây chiều mùa hạ

cô độc giữa trần gian đông nghịt

một thuở tôi từng là kẻ ruộng

áo mùa hạ ngấm mưa mùa đông

bờ tháng ngày lấm bụi

em đến vào một chiều tháng chạp

mây bay trên bầu trời cố thổ

gió khua niềm thầm lặng dấu sau khung cửa

cứ để cho niềm mơ ước ngấm vào cây cỏ

mùa xuân chợt nghe tiếng kêu than của đất

lá hoa bước ra khỏi cơn mộng mị

một thuở tôi từng là kẻ ruộng

cũng mộng mị như lá hoa mộng mị

cũng mơ một ngày thấy mặt trời mọc giữa bình yên

nắng mưa vẫn cứ trút xuống miền cố thổ

vẫn không quên bóng mặt trời trên bờ cỏ

vẫn không quên dáng em trên bờ cỏ

tôi ngoảnh nhìn tôi trong ký ức

thấy em cười giữa một chiều tháng chạp

 

 

TÔI NHÌN THẤY VẾT XƯỚC
NƠI TRÁI TIM EM

 

và dấu chân em như vẫn còn nguyên bên dưới những hàng cây xà cừ, những con đường ngang qua cuộc đời một người như những phác thảo tăm tối và rối rắm, những ngày chạy trốn sự ngu tối của con người em đã băng qua những con đường cũ kỹ ẩn mình bên dưới những hàng cây xà cừ vòm lá thâm u ẩn mật, những ngộ nhận của thế kỷ chỉ làm chậm đi cuộc tiến hóa của loài giống, có những đêm tôi một mình lặn lội đi tìm một sự trợ giúp nào đó đến từ phía thuở trước, chẳng hạn một vị thần cổ đại hảo tâm nào đó chịu bước vào chốn đương đại, hay là có một thứ phép màu thuộc những năng lực của buổi hỗn mang có thể xua tan được ngu tối của con người, nhưng tất cả những điều tôi mong ước lại thuộc về thứ cảm thức giả định có tên là thế giới ảo ảnh, tôi lo em không vượt qua được những năm tháng khó khăn, nhưng vào một đêm tháng ba có tiếng sóng biển vỗ vào rừng thông, em đã đến gõ cửa nhà tôi, nụ cười thật tươi trên môi em thay cho lời giải thích là em vẫn bình yên, em vừa mới vượt qua được những chặng đường tăm tối, vẫn tiếp tục cuộc hành trình, em nói, vẫn giữ nụ cười thật tươi trên môi, nhưng tôi lại nhận ra có sự bất thường nào đó đã xảy ra với em, tôi áp tai lên ngực em, nghe thử, thì nhìn thấy có vết xước nơi trái tim em

 

giã
1980-2014