tôi đã lạc vào những cuộc tình lãng tử của những vì sao

 

tôi như ngọn gió giữa ngày cứ nổi lên những hoài vọng

hoài vọng về một ngày các vị thần nhận ra sự ngộ nhận của mình

tôi nói vói các vị thần về tình yêu rằng

những danh mục có vẻ tiền định hay cuốn sổ nhân duyên

những mệnh lệnh bấy lâu vẫn được biểu tượng bằng những hình ảnh thật gần gũi con người
những trái tim được sưởi ấm và chiếu rọi bỡi những âm vọng vô hình

hết thảy những thứ ấy chỉ là chép lại những trang kỳ tình diễn ra tự lâu lắm giữa bụi bặm của trời đất

tôi nói với các vị thần rằng về tình yêu rằng cứ tưởng chẳng bao giờ   được nghe thấy tiếng con chim gù nơi bờ tre làng

cứ tưởng chẳng bao giờ được nhìn thấy kẻ đã đi chín mươi chín đất nước

chín mươi chín cuộc đời vẫn còn nhớ chốn cũ nơi mình cất tiếng khóc chào đời

xa lắm buổi bụi bặm cổ xưa

tôi nói với các vị thần về tình yêu rằng tôi đã nghe thấy những bước chân bụi bặm tự buổi xa lắc xa lơ

nói hỗn mang cổ sơ

cũng như nói lãng mạng cổ sơ

bến bờ là cũng mới xảy về sau

còn lúc bấy giờ là u mang nửa cõi

chẳng nhìn ra đâu là bờ bến

có cách chia cũng chỉ để gặp lại

tôi nói với các vị thần về tình yêu rằng

có hôm tôi đã lạc vào nửa cõi u mang

chẳng phải là tôi bị cuốn vào dòng sông hẹn hò

ở đây là chẳng có lời hẹn hò nào

chỉ có những ánh mắt lặng lẽ nói ra những hoài vọng

tôi vẫn hoài vọng về một bầu trời có kẻ hát giữa gió trăng

bài hát về ảo ảnh của nắng đổ trên những ngọn cây

thuở ấy ai hát giữa gió trăng tiếng hát hóa thành ảo ảnh của nắng bay đậu trên những ngọn cây có kẻ nhặt được đem đặt vào bầu trời đầy sao

cũng chẳng phải là bầu trời sao năm cũ mà nửa cuộc giang hồ lãng tử của những vì sao

tôi nói với các vị thần về tình yêu rằng có hôm tôi đã lạc vào những cuộc tình lãng tử của những vì sao lãng tử ở trên trời