Người gõ cửa mùa thu



                       viết tặng người đã cho tôi một khoảnh
                       trời văn chương thanh khiết
 

 

 

và vào cái đêm mùa thu chết lịm những ký ức về những tháng năm chưa kịp xưa cũ ấy, nàng đã đến gõ cửa nhà tôi, ở làng  tôi, vào những đêm thu buồn như thế, con giun con dế nơi bờ rào cũng muốn nói lên lời tâm sự, mà đang có ai hát trên đồng làng như là tiếng hát của thằng bạn nối khố của tôi, hay lại đang vỡ vụn một vùng ký ức, từng ngày thằng bạn nối khố của tôi  đi nhặt nhạnh  bi thương và lạc lõng, em đã đến gõ cửa nhà tôi đúng vào lúc đang vỡ vụn những ký ức bi thương, cũng vào một đêm mùa thu, lũ dế gọi mùa khản cổ nơi bờ rào, thằng bạn nối khố của tôi đã hát về những thứ ở phía bên kia sự vĩnh hằng, có tên là niềm bi quan, cũng vào một đêm mùa thu buồn như thế, thằng bạn nối khố của tôi đã bắt đầu hát khúc tự tình của loài giống, hát giữa đồng làng… ngàn năm  mây bay qua dãy núi trước làng. cây lúa chưa kịp trỗ bông đã nghe thấy tiếng gào thét của đất, đêm ấy thằng bạn nối khố của tôi đã rút ruột ra mà hát, và ngã chết trên đồng làng, em, mà hình như  còn có ai đang la hét ầm ĩ trên những cây cầu bắc qua sự cần lao của loài giống, em đã đến gõ cửa nhà tôi vào lúc dường như có tiếng la hét ầm ĩ ở trên những cây cầu bắc qua sự cần lao, ta sẽ tặng cho lũ các ngươi áo mặc, giày dép, và sự tự do, những người có quyền thế đang la hét ầm ĩ trên những cây cầu bắc qua sự cần lao, những kẻ có những chiếc xe ngựa kéo bằng những con ngựa có thứ mồ hôi đỏ, hãn huyết mã  đương đại, tên của lũ ngựa , nhưng dường như lũ ngựa là đang đứng về phía những người đang cư ngụ ở bên dưới những cây cầu  bắc qua sự cần lao, những con hãn huyết mã đương đại là cứ chòm lên trong thứ yên cương làm bằng thứ  kim loại chế tạo từ những mỏ quặng được đào lên vào một ngày mùa xuân có tiếng la hoảng của lũ ong hút mật, em đến gõ cửa nhà tôi đúng vào lúc có tiếng la hoảng của đám người cư ngụ ở bên dưới những cây cầu bắc qua sự cần lao, là em đã gõ cửa nhà tôi, nhưng tôi thì tưởng là lũ người mặt đen, những thằng mặt đen đến từ chốn tranh nhau quyền thế, nhưng lại là tiếng gõ cửa rất nhẹ nhàng  của em, nên tôi lại cứ tưởng là oan hổn của lũ người mặt xanh ngu ngốc đã chết tự mấy chục năm về trước, em đã nhẹ nhàng gõ lên cánh cửa nhà tôi, vào cái đêm mùa thu chết lịm những ký ức về những tháng năm chưa kịp xưa cũ, ở trong nhà, khi đã điềm tĩnh lại, tôi biết là tiếng gõ cửa của em, vào cái đêm mùa thu chết lịm những ký ức về những tháng năm chưa kịp xưa cũ, tôi đã nghe bàn tay em chạm lên khung cửa nhà tôi, không nhìn thấy em, không nghe thấy tiếng em, nhưng cách nhẹ nhàng gõ lên khung cửa, tôi lập tức nhận ra là em đã đến, kể từ hôm em nằm xuống cùng tôi trong áng văn chương thế kỷ để cùng lặng im  đi vào giấc ngủ miên viễn, thì tôi hiểu tình yêu ấy đã xảy rất lâu, rất lâu, tự những nghìn năm trước, chưa nhìn thấy em, chưa nghe tiếng em, nhưng là tôi đã quen với những lời chân tình rút ruột của em, những lời chân tình như thể là nghe theo thứ tiếng gọi thiết tha từ một miền nhân sinh kỳ dị, những lời thiết tha như lẽ sống còn của loài giống, khi biết chắc là em đã đến, tôi cứ muốn gào lên, rằng tôi đã yêu em bằng cả sức mạnh của thanh khiết, một ngàn lần thanh khiết, bỡi tình yêu của tôi và em chẳng còn là thứ của cải riêng tư, ích kỷ, bỡi đấy là cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên, và định mệnh, tôi cứ muốn gào lên thế, nhưng em đã không cho tôi nói, đặt ngón tay nhỏ nhắn của em lên môi tôi, em cứ ra hiệu cho tôi đừng nói, ngôn ngữ con người chẳng thễ diễn nổi tình yêu định mệnh ấy, tôi biết, nhưng cuối cùng cũng chẳng thể cầm lòng được, đừng đi, em, cuối cùng thì tôi cũng nói ra được lời ấy 

 

Giã, 2012-2015

Share