nơi trú ẩn những ký ức rời rạc

 

                        

 

 

viết tặng Qui Nhơn, thành phố tôi đang sống

 

 

[một]

đấy là nơi tôi đã sống rất nhiều năm tháng với những ngoại lệ của một kẻ tự biết mình chẳng mang lại tích sự gì cho một nơi như thể chốn thể nghiệm của những cuộc chơi

 

nhưng đấy là thành phố, tự bao giờ chẳng biết, tôi đã giành cho một tình yêu tuy chẳng thể diễn tả được bằng lời, nhưng nửa khuya thức giấc không nhìn thấy ngọn đèn đường trước nhà [vẫn thường hay có sự cố không còn chiếu sáng như thế] khiến tôi cứ cảm thấy như sắp đón nhận điều chi chẳng lành, thiếu đi một ngọn đèn đường, hay thiếu đi bước chân nặng nhọc của người chị quét đường, thiếu đi một chút gì bất kỳ nơi thành phố tôi đang sống cũng khiến cho tôi cảm thấy bất an

 

có những người đến đây kêu to lên bọn họ rất yêu nơi đây, và làm ra những thi ca cốt để mình được ca ngợi khiến lũ chim én nổi giận, em biết không, thành phố nơi tôi đang sống vốn là giang sơn của lũ chim én [trên tất cả các bản đồ đất nước đều ghi nơi tôi đang sống là đất của chim: mũi én]

 

em cứ tin tôi những điều vừa nói là rất thật, và em hãy tin tôi đi về phía tây thành phố nơi tôi đang sống, em sẽ gặp những chiếc xe ngựa cũ kỹ chạy lộc cộc trên con đường ngang qua chốn kinh thành đổ nát, em sẽ được nghe những tiếng nói của quá khứ

giã 11.30 AM  20.4.2017 

 

 

[hai]

tôi chờ em ở một phía của thành phố, phía của những ảm đạm, cát cứ, và chống cát cứ, nhưng có vẻ tôi và đồng bào của tôi đang đuối sức, đám chúa đất như đang cố lập lại hình ảnh tự phong cấp đất đai thời trung cổ ngay trên thành phố tôi đang sống, thi ca một thời của các bậc tiền bối của tôi như đang bị nghiến nát trong cuộc náo động của đám cơ giới ngày đêm lấp biển, san đầm, xẻ núi, lãnh địa của đám chúa đất thời nay lần lượt mọc lên giữa lòng thành phố tôi yêu, sợ em buồn, tôi giấu em, rằng đây vẫn là thành phố của thi ca, sợ em buồn, tôi cố giấu em về thứ bờ vực tối đang mở ra ngay cạnh những kiến trúc thi ca chỉ nhằm làm cho con người không còn là những động vật của thời mới bước vào cuộc tiến hóa, tôi chờ em, nhưng lại sợ em nhìn thấy đám lãnh chúa thời nay nghênh ngang đi lại giữa phố xá khi em đến thành phố nơi tôi đang sống, đêm, trong mơ tôi lại thấy đám người vác cây cày đặt lên đường phố, rồi đi vào tòa thị chính, nơi dành cho những kẻ trị nước, tôi cảm thấy vô cùng sợ hãi

giã  11.30AM  21.4.2017 

 

 

[ba]

nhưng ở một phía khác lại thuộc về vẻ đẹp giản dị giấu trong tiếng biển ngày đêm vỗ vào thành phố, giấu trong tiếng thông reo vi vút như hiển hiện một ước mơ về một thời đại trong sáng đến cả những bước chân người đi trên đường phố, tôi lại nhìn thấy tôi vào một sáng mùa xuân, xa lắc, từ con đường quan lở lói nhìn sang con đường ray, cái đầu máy hơi nước kéo theo những toa tàu cũ kỹ hướng về phía thành phố, từ cái đầu máy hơi nước của ông James Watt của xứ Scottland [thế kỷ 18] những đóm than hồng, những hoa lửa, như ánh mắt vui tươi của thế kỷ tiếp tục nhả ra trên đường ray, nhả ra trên thân phận một xứ sở, cái đầu máy hơi nước cũng hồn nhiên như tôi, đứa học trò nhà quê cùng lũ bạn đi bộ hơn hai chục cây số để xem thành phố sau lửa đạn, những hoa lửa trên đường ray, và tôi, cuộc đồng hành trong veo, như những ngọn nồm tháng giêng, tôi len vào giữa những ngọn nồm tháng giêng, đứng lắng nghe tiếng dương cầm vang ra từ ngôi nhà cổ kính, mái ngói âm dương, cửa vòm, vách gạch có nhiều vết khói đạn, ông cụ bước ra hiên hè, nhìn tôi, ánh mắt có vẻ đang ẩn dấu những nỗi niềm, không thể nói ra, nhưng tôi biết đó là thứ vẻ đẹp thầm kín, bí ẩn, vẫn cứ tồn tại mãi giữa những bão táp của cuộc chuyển động trần thế, tôi cứ đứng lặng nhìn chốn trú ẩn của con người đang được thiết lập, thành phố sau lửa đạn có vẻ giống với cánh đồng làng tôi sau mưa bão, giống lắm, như đang khoát lên mình thứ âm vang trong trẻo như ánh mắt trẻ thơ. 

giã  09AM  22.4.2017

 

 

[bốn]

em đến giữa lúc những cơn gió tháng sáu đang thổi vào thành phố
những cơn gió mang theo âm vang của biển
hơi vắng vẻ một chút
sự vắng vẻ của tiếng gào của sóng
tôi rất bối rối trước em
bỡi chẳng biết em đã cảm nhận được điều chi khi lần đầu tiên đặt chân lên thành phố như thể dành cho cuộc hẹn
em hẹn tôi tháng sáu sẽ gặp tôi nơi tôi đang sống
tháng sáu, tôi thấy thành phố tôi đang sống cũng bối rối như tôi
thành phố bỗng nhô ra biển như thể sắp đương đầu với sóng gió cũng dễ khiến kẻ mới đến cảm thấy bất an
hay là em đã bị quyến rủ bỡi cách chao lượn của lũ chim én
lũ chim đã sống nơi đây hằng trăm triệu năm những vẫn còn đam mê ngôi nhà của mình
tự lúc em đến chúng vẫn mải miết bay trên bầu trời thành phố
những vũ khúc cổ kính, bay, thỉnh thoảng lại quay lại, một chốc, như thể để trò chuyện, hay thông báo cho nhau điều gì
niềm quyến luyến đất đai của lũ chim không hề giấu diếm
rốt cuộc em đã bị mê hoặc bỡi một thứ lịch sử ngoại lệ
em cứ mãi mê với dãy núi đá phía đông thành phố nơi tôi đang sống
núi đá, với những ghềnh đá, những chiếc tổ, những đàn con, những cuộc đời, cứ đứng đó với biển cả sóng gió, với những tàn nhẫn đến từ những phía khác, những trăm năm bay lượn của một loài giống có cánh, chim én, cách trở và gặp lại, một thế giới của chim, một thành phố của chim, nước mắt và tiếng cười
con người lại lẻo đẻo kéo theo lũ chim đi xây thành phố cho mình

sự hiện hữu như lan tỏa bất tận
tôi lại  rất bối rối khi thấy em cứ đứng đó, nhìn tôi, vẻ bối rối

 

tháng sáu
như một ghi chú quan trọng trong cuộc đời tôi

giã  10.30AM  27.4.2017

 


[năm]

những trăm năm qua những người đánh cá đêm vẫn chong ngọn đèn trên biển như để chờ đợi một điều may mắn nào đó của lịch sử
những dòng hải lưu vẫn chảy đi chảy về trong biển cả nhưng vẫn chưa mang lại tin tức gì mới mẻ
vào những hôm trời yên biển lặng, bạn tôi, người đánh cá đêm, lại gọi tôi đến nhà anh
ra khơi vào chặp tối, và trở về vào lúc rạng sáng, trong những mẻ cá tôm đánh bắt được trong đêm bao giờ bạn tôi cũng dành một khoản cho thi ca
đám “cùa” luộc chào đón tôi vào những hôm trời yên biển lặng
”cùa” là tên gọi bạn tôi đã dành cho một phần thân thể của loài cua nguyên thủy có lẽ may mắn còn sót lại trong cuộc tiến hóa khắc nghiệt
mỗi lần đánh bắt được loài cua này bạn tôi chỉ lấy  đôi càn và trả chúng về với biển
một học thuyết về sinh tồn bạn tôi đã dành cho một giống loài nguyên thủy còn trụ được nơi biển cả
ai bảo em gặp tôi, thôi cứ nhập với rượu với thơ
thơ của bạn tôi chẳng theo thứ mỹ học nào
nhưng đấy là nỗi niềm của người đánh cá đêm
kiến trúc thơ không phải trù tính như việc đánh cá đêm
chỉ là dừng lại chốc lát để ngắm nhìn trời mây sông nước và bỗng thấy con người gần gũi với biển cả biết bao
lúc rượu đã ngấm say
chúng tôi thường biến thành đám cùa luộc
còn đám cùa luộc thì biến thành thơ
tất cả là một
con đường đi lên cũng là con đường đi xuống
thơ của bạn tôi cứ vang lên như kẻ đang loạng choạng bước giữa thành phố còn ngổn ngang bất trắc 

giã 09.30AM  28.4.2017

 


[sáu]

mấy mươi năm trôi đi tôi như vẫn còn nhìn thấy ngọn đèn học xá
khăn áo ai còn ngấm phù sa phương nam
những dịch chuyển không định trước, những lối đi nhỏ, như lẩn vào muôn nẻo, mù khơi
bỗng mở ra
bỗng nhìn thấy ra
khoảnh khắc
em, mảnh phù sa phương nam, bỗng chốc bước vào dự án của một cuộc hành trình được khởi xướng vào một đêm tháng ba
thành phố của tôi đón nhận một đêm tháng ba có tiếng biển vỗ vào rừng thông
lũ chim én vào sáng hôm sau lập tức đi thông báo cho toàn thế giới biết tôi và em đã lên đường
một cuộc tình khởi lên giữa những thách thức
mấy mươi năm trôi đi tôi thử xem lại hành trang của mình
thấy ngọn đèn học xá với phù sa phương nam đã đọng lại thành những câu chữ
như thể những hiện hữu luôn mong đợi một điều gì đó
một niềm vui vĩnh hằng, hay còn gọi là hạnh phúc, hay một chút ký ức còn sót lại

tôi vẫn đứng nơi thành phố này nhìn em trong nỗi ám ảnh chết người

tháng ba
không còn nhìn thấy khăn áo ai phơi nơi hành lang học xá
đêm nhìn qua rừng thông
gió thổi những con mắt đang nhắm
bến cảng nào vậy nhỉ, hay là ranh rới giữa những mong manh
có nhiều con tàu đang cập bến
tiếng còi ẩm ướt tháng ba
tôi nhìn thấy những ống khói đang nhả lên trời những ngọn khói xám ngoắc

tôi nhìn thấy em đang bước lên bờ
lần này thì chỉ mỗi mình em lên đường

giã  08.30AM  30.4.2017

 

 

[bảy]

ở phía tây thành phố là khoảnh lịch sử của một xứ sở đã được khoanh lại trong trí tưởng tượng nhân gian
trải từ hương rạ tháng ba trên những cánh đồng có tháp tiền tiêu đến vị mặn của vũng biển, thủy đạo bước lên bờ của một vương quốc tựa một phúng dụ khó hiểu của thời gian
người lính canh biên thùy soi mình trên sông nước cứ nhòa dần theo cách sắp đặt chữ nghĩa trong các cổ thư
bờ cõi chẳng qua là thứ ranh giới mong manh khởi lên từ mong muốn cháy bỏng của những tổ hợp người
lịch sử là hình thù, những biến dạng không lường được và không thể biết trước được của những tổ hợp người
không phải tôi hoài cổ
nhưng bỗng dưng cứ thấy long lanh nước mắt người nữ nô lệ, vũ nữ apsara
tiếng hát màu khói
như còn đang ngân lên âm vang mù lòa
kinh thành bỗng chìm trong cơn say
bí ẩn của lịch sử tựa giấc mơ không thề tìm thấy trong  danh mục của tồn tại

tôi mường tượng một chiều buồn vũ điệu apsara soi mình trên vũng biển
nước mắt những người nữ nô lệ dạt theo ngọn thủy triều lan tận bờ sử lịch
nước mắt
nó là những tầm nhìn vô bờ bến
tôi bỗng nhìn thấy trong trí tưởng tượng của mình tất cả những đổ nát điêu linh của một xứ sở
chẳng lẽ lịch sử con người là một ví dụ về thứ triết học của lộng lẫy và suy tàn. 

giã  09.30AM  4.4.2017

 

 

[tám]

đã biến mất tự bao giờ con đường cát trắng bao quanh thành phố, con đường cát trắng xuyên qua những rừng thông luôn nghe tiếng gió vi vu và tiếng biển gào, con đường dành riêng cho những người đi biển và những người muốn đi hái rau rừng hay hoa rừng ở những ngọn núi nằm án ngữ phía tây thành phố, bỗng dưng tôi lại thấy nhớ những hình thù xa xăm, một người bước đi trên con đường cát trắng thì thấy gần gũi với tổ tiên mình, thuở hoa niên, sau những cơn mưa mùa đông, tôi lại thích đi lại trên con đường cát trắng bao quanh thành phố, sau cơn mưa cát trên đường không còn lún đôi bàn chân, nhưng tâm trí cứ lún vào những ước mơ có vẻ mông lung mờ mịt như những ngọn khói chiều đông thường hay vần vũ trên những ngọn núi phía tây thành phố, cát trắng trên con đường bao quanh thành phố với  thuở hoa niên của tôi giống như dấu nhấn trong câu thơ, cũng có thể là giống như tiếng kêu thảng thốt của một loài chim lạ khi ngang qua bầu trời thành phố, sự tác động ngẫu nhiên của một vật thể bao giờ cũng để lại cho ta chút lắng đọng dài lâu, tôi lại bước đi trong trí nhớ, con đường cát trắng, dấu vết của thời gian, tôi cứ thấy thảng thốt trong nghĩ ngợi khi nhớ ra không còn nữa con đường cát trắng bao quanh thành phố của tôi

giã  16PM  5.4.2017

 

 

[chín]

tôi với thằng bạn chí cốt của tôi mỗi đứa lớn lên ở mỗi miền quê khác nhau
rồi bỗng trở nên đôi bạn chí cốt nơi thành phố có tên gọi bao giờ cũng khơi gợi một cách thức sống của con người
thành phố có núi án ngữ lối vào
có sông dẫn dắt nguồn mạch tổ tiên đổ về tự cội nguồn xa thẳm
có biển cả bao quanh, người bạn lớn luôn đặt ra cho chúng tôi những câu hỏi  về tồn tại
một cuộc tình khởi lên giữa những năm tháng coi như là sự ruổi ro của lịch sử
một cuộc tình theo nghĩa cao cả nhất
một ngày biển động
bầu trời u ám giăng trên thành phố
tôi và thằng bạn chí cốt của tôi lại ngồi lại với nhau để bàn về cách thức giải cứu cho thành phố của chúng tôi
những cơn sóng lớn ùa vào bờ
những câu hỏi lớn
vì sao nơi bến cảng không có con tàu nào cập bến
vì sao những người mua gánh bán bưng không còn dám đến nơi họp chợ
vì sao những em bé đến trường luôn bị nhồi nhét những khái niệm lạ lẫm
vì sao những người phu quét đường đêm cứ chụm đầu ngồi dưới cột đèn đường khóc không có nước mắt
phải giải cứu, nếu không, lũ chim én sẽ rời bỏ khoảnh trời thân yêu trên đầu chúng ta, thời gian đang trở nên giá buốt
thằng bạn chí cốt của tôi nói với tôi
vào một ngày không còn thấy lũ chim én chao lượn trên bầu trời thành phố
tôi với thằng bạn chí cốt của tôi lại ngồi lại với nhau để bàn về cách thức ngăn chận đám người lạ đang cố làm đảo lộn cuộc sống của thành phố
trong lúc những người đàn ông bận bủa lưới ngoài biển khơi, đám người ấy lại lẻn vào thành phố dụ dỗ những đàn bà và trẻ em theo bọn họ đi giải phóng cho lũ còng đang xe cát nơi bãi biển
ngày nào bọn họ cũng lẻn vào thành phố đem thứ ngôn ngữ hậu babel lung lạc vợ con những người đang đánh cá ngoài biển khơi
lũ còng vẫn xe cát
và những đàn bà và trẻ em thì nơm nớp lo sợ
ngày ngày biển vẫn vỗ vào thành phố những câu hỏi lớn
vì sao không một ai ngăn nổi những xuẩn ngốc của con người
đêm chúng tôi ngồi nghe sóng vỗ
thành phố vẫn câm lặng trong ruổi ro của lịch sử
chưa thấy một ai bước ra từ nỗi câm lặng của thành phố
để nói cho mọi người biết gương mặt thật của lịch sử
chưa thấy một ai

giã  10AM  22.5.2017

 

 

[mười]

thành phố của tôi, những cuộc hẹn, những chuyến đi xa, những lần gặp lại, em, ngọn gió lạc loài thổi qua tôi, một ngày được tính bằng sự chờ đợi của những tháng năm trước đó

một ngày được ghi dưới một đoạn đời, lời cắt nghĩa cho những hóa thạch, cảnh báo về những cái chết dài lâu thường được nghe nhắc đến trong những nền văn minh xưa cũ

một ngày tôi nhìn thấy trong ký ức mình vết khắc, hình thù những vết thương đang lành, những đóa hoa đang nở, những niềm vui đang được nhân lên thành những tiếng, những lời, những câu chữ, em, ngôn ngữ của niềm bí ẩn

từ thành phố này chúng ta đi, ngang qua những sông suối, đồi núi, làng xóm, những ngọn khói đốt đồng làm cay mắt ngọn gió chưa biết thổi về đâu, những chuyến đi như những tập dợt vượt thoát những đổ nát đương đại

chiều tháng chạp, ngang qua cổ tháp, đá và rêu phong đang trò chuyện với những kẻ mưu toan chống lại sự tàn nhẫn của thời gian, ngọn gió sông K. phóng túng, mãnh liệt và chì chiết, như thể có thể làm thức dậy hết thảy những ký ức của tôi và em

và tôi và em lại đi, buổi sáng đứng chờ trước gác trọ nhà em, bấy giờ còn nghe thấy tiếng gà gáy sáng trong thành phố, những vì sao trên bầu trời trên đầu chúng ta có vẻ đang ái ngại, nếu không nói là hơi lúng túng trước tôi và em, buổi trưa, bơi thuyền trên hồ C. , mênh mông sắc nước, mùi lúa lên đòng, mùi rong, và mùi nắng, nghe lũ cá rô cá chép quẫy mạn thuyền, một cuộc tình đang được nuôi dưỡng bằng hương đồng nội

nhưng chẳng phải chúng ta cứ lẩn quẩn bên nhau nơi thành phố này, em đi, rồi cũng có ngày em rời bỏ tôi ra đi như cuộc bức phá bủa vây của đương đại, những sáng những chiều không có em, tôi nhìn thành phố của tôi bằng con mắt của kẻ cô độc

cứ thấy ánh mắt em lấp lánh bên dưới những hàng cây xà cừ, ánh mắt em và những con mắt lá, đường phố xúc động trước những sự việc của một cuộc tình, có vẻ tất yếu về những gì thuộc biến động của  thời gian, con mắt nhìn của nắng trên cao cũng thấu tận miền phù sa gió cát, những cảm xúc không thể kiềm nén luôn là thuộc tính của tồn tại

tôi mường tượng em lang thang nơi miền viễn tây của đất mới, bến cảng Vacouver, va ly hành lý nặng trịch chuyến tàu đi về phía Calgary, thành phố của những lễ hội mùa đông, và lạ lùng làm sao, thoắt cái tôi lại nhìn thấy em ở miền đất cũ, Bengal cổ kính, bến đậu của những cuộc thương hồ trong lịch sử, em đi giữa thành phố đông dân nhất thế giới, đi giữa mùi phù sa cổ kính của các con sông Ấn Hằng cổ kính, những âm vang đằng đẵng, tôn nghiêm, huyền nhiệm Budisme hay Hindisme đang phủ xuống một cuộc đời

giã  09AM  23.5.2017

 

 

[mười một]

 

ngày em khăn gói đến thành phố của tôi
những nhà thông thái của xứ sở ngày này nào cũng đăng đàn nói về cuộc chấn hưng thành phố
sáng mở mắt ra là người ta nghe thấy những lời lẽ lớn lao phát đi từ những chiếc loa mắc trên các đường phố rằng phải làm cho thành phố này ngàn lần  to đẹp hơn
[những nhà thông thái sau khi chết vẫn còn để lại nơi những chị bán cháo lòng chỗ nhà ga xe lửa thứ ấn tượng về những buổi lên đồng]
tôi đưa em đi dưới những bóng cây xà cừ
như đang nghe thấy niềm ngờ vực của những con đường phố
trong im lặng nơi bến tàu không có con tàu nào cập bến lại như nghe thấy niềm ngờ vực của biển

hay là nền văn minh cổ kính ấy muốn để lại cho thành phố của tôi một truyền nhân
ngọn tháp cổ như hình ảnh người lính già còn sót lại sau các cuộc chiến
hằng ngày những người buôn gánh bán bưng ngồi nghỉ chân dưới bóng ngọn tháp, lũ con nít lối phố đánh bi đánh đáo dưới bóng ngọn tháp

như một thói quen, người ta ngồi tránh nắng dưới bóng ngọn tháp nhưng không còn nhớ đó là bóng ngọn tháp

thậm chí những người phu bến tàu không còn nhớ là sáng nào trên đường đến bến tàu bọn họ cũng ngang qua ngọn tháp, những người phu quét đường không còn nhớ là khuya nào bọn họ cũng quét rác dưới chân ngọn tháp
thậm chí những người có nhà ở chung quanh ngọn tháp cũng quên bẵng việc có một ngọn tháp luôn ở cạnh mình
có một niềm lãng quên khủng khiếp đang tồn tại nơi thành phố của tôi
như vẫn cứ trườn đi trên đường băng lịch sử
thành phố của tôi có lúc bị lũ người buôn bán thần thánh lường gạt cạn kiệt cả bát bún bát phở
có lúc phải để tai nghe những ngôn từ to lớn [những lời lẽ ma quỉ] của đám chính khách bước ra từ chốn chính trường máu me, đám người vừa cướp giật của cải của xứ sở vừa hô hào chấn hưng xứ sở
ngày em khăn gói đến thành phố của tôi đêm nằm còn nghe tiếng thông reo [những đám thông bây giờ đã bị đốn sạch]
sáng ra còn nghe tiếng con gà gáy sáng

giữa thời cướp bóc giữa ngày, tiếng thông reo hay tiếng gà gáy sáng, những thứ tiếng động mang tính cảnh báo, như chẳng còn mấy ý nghĩa
để cứu vãn tình thế thành phố của tôi đang rơi vào cảnh ảm đạm

tôi và em đã ôm nhau đứng thật lâu giữa chiều biển lặng như để cho thế giới biết con người vẫn còn yêu nhau giữa thời lòng trắc ẩn đang cạn kiệt

giã 09AM  26.5..2017

 

 

[mười hai]

 

thành phố cưu mang tôi
lịch sử cuộc qui tụ trên mảnh đất nhô ra biển giống như khái niệm về sự an định để tôi chui ra chui vào những tháng năm trắc trở
thành phố của tôi là cuộc qui tụ ngẫu nhiên và lãng tử
bỗng con người cùng lũ chim én gống gánh tới sống dưới bầu trời luôn gợi nhớ thứ quá khứ hào sảng nhưng bi thiết
[đất và biển bên nhau như ngẫu hứng của tạo tác, bến đậu của những cuộc thương hồ, bằng hữu và lưu linh, cao cả, nhưng cuộc giao thoa của đất và biển lại là cửa ngõ của mưu toan, nơi sản sinh những nghĩ ngợi chật hẹp về quần cư, chốn của khói lửa binh đao, lũ ngựa chiến một thời đã ngã quị dưới bầu trời này…]
tôi thường đi lại dưới bầu trời gợi nhớ
buổi sớm mai nào có tiếng biển vỗ vào ký ức của đất
cứ thấy lại gương mặt những người đầu tiên đi thăm dò đất
nghe sóng biển vỗ vào bờ có hơi lưỡng lự rồi cắm cây cột móc xuống cuộc sinh cơ
trong những mong ước ban đầu của tiền nhân chúng tôi có giấc mơ phố thị
những trăm năm lũ chim én vẫn bay lượn trên miền cố thổ
vào những tháng năm khốn khó
[lũ ngông cuồng của thế kỷ bắt đám có chữ nghĩa chúng tôi ngày ngày học nói thứ tiếng nói của loài vượn phương nam màu u ám tiền homo phủ lên miền cố thổ]
để có thể sống được tôi thường trốn vào những khái niệm về các tiến trình văn minh của nhân loại
đêm ra ngồi dưới cột đèn đường trước nhà
nghe biển gọi
cứ thấy thức dậy trong ký ức
nỗi nhớ

giã 08AM  3.6.2017

 

 

[mười ba]

rồi những con thuyền sẽ rời bến cảng, không phải đi đâu xa, cuộc hải hành thời cổ đại đã qua lâu, không phải là đi tìm nơi hòn đảo xa xôi nào đó, lụa là, hay hương liệu, thời của thế giới phẳng, những người đánh cá ở thành phố tôi đang sống chỉ thiếu tiền để có thể đứng vào các hiệp ước bán buôn, đêm thành phố nghe biển hát, khúc qui tụ và tan rã, nếu một người qua đây từ buổi đầu, tôi muốn nói đến khách thương hồ ấy, như rạc rài nửa gánh, ít mà hùng vĩ, xa nhìn đất nước như ngón tay ai đem đặt lên ngọn sóng, như được ban cho sự quyến rủ, bí ẩn, mà phô bày, nếu nghe một người hoài cổ sẽ thấy vải lãnh đen mang đến từ Java, các món gia vị mang đến từ India, thịt bò vò viên mang đến từ China, đi dọc theo con đường chính của thành phố sẽ gặp tiệm vải Chà Và, tiệm bán đồ gia vị Ấn Độ và tiệm ăn Tàu, bưổi sớm mai, ngồi nơi thương điếm, uống chén trà sớm, trò chuyện với khách, nghe hoa gấm cả trong tiếng thông reo, những hàng thông trồng dọc rìa thành phố, thấy cả triết học của lũ còng trên bãi biển, tiếng nói con người được nhân lên, nhưng nếu nghe một người theo trường phái dân chủ sẽ nhìn thấy những văn bản viết bằng mẫu tự la tinh, thành phố phải biến thành vườn không nhà trống, những đoàn người gồng gánh chạy theo con đường cát trắng, đã ập xuống thành phố của tôi phương cách chống lấn chiếm, phương cách tự vệ, như tiếng khóc đầu đời, sầm uất, và trống trơn, từ lâu, biển vẫn hát những khúc qui tụ và tan rã, từ lâu đã nghe thi sĩ của trăng nói về việc chảy máu, đương sáng bỗng nhợt nhạt, máu chảy ở trong trăng, lời tiên báo cho tan rã chăng, không phải, chỉ là tiếng nói bất chợt cất lên giữa lúc lũ chim ém đang tập dợt vũ khúc máu, nếu nghe một người theo trường phái tự nhiên sẽ thấy chẳng ăn nhập chi giữa cuộc bay lượn nghìn năm của lũ chim én với những trường đoạn buồn vui của thành phố của tôi, có thể đổ tội cho những văn bản viết bằng mẫu tự la tinh chăng, có quá nhiều những văn bản viết về thành phố của tôi, tội của màu giấy bút, có thể một kẻ quá khích sẽ nói rằng, có lúc màu giấy bút đã làm tan hoang vẻ đẹp cố cựu của mảnh đất như đã được đem đặt lên đầu ngọn sóng

giã. mùa thu. 9AM . 26/9/2017

 

 

[mười bốn]

                         Gửi Ng.

tôi đi gom những câu thơ chảy máu dưới trăng trả lại cho thành phố cổ tích

nhưng có kẻ lén đem chôn những câu chuyện cũ

thành phố chao nghiêng
tôi lên đồi thi nhân
thấy những ngọn sóng biển hối hả vào bờ như thể  có điều hệ trong nào đó sắp xảy ra trên mặt đất
em nói em muốn tôi cứ để mặc cho những ngọn gió thổi qua biển cả

thi ca tự nó bước ra ngoài đổ nát
một ngày nào chim én bay trên thành phố không còn nhìn thấy kẻ đem chôn những câu chuyện cũ
thơ không còn chảy máu dưới trăng
tôi nói tôi muốn cùng em  viết lại những câu chuyện cũ
thành phố sáng trưng cánh chim lượn trên những nghĩ ngợi đương đại
những người làm thơ có thể bắt đầu viết về một khúc sử những cơn gió chướng từng làm hoen ố
con đường cát bao quanh thành phố cứ còn mãi trong trí nhớ tôi

trong khi người ta đã trải lên đó những nhựa đường

như ngản trở những ước mơ

rồi tôi và em cũng trở thành chuyện cổ tích

giã  7AM  hăm lăm tháng chạp đinh dậu 10.2.2018 

 

 

[mười lăm]

 

                               Gửi Ng.

tháng chạp

những kỷ niệm lại ùa về

tôi viết chồng lên những cơn gió bấc thổi muộn

em có thể mường tượng

ra giêng lũ chim én có những cách thức bay khác hơn trên bầu trời

thành phố [lượn lờ một chút, xếp cánh lại, rồi lại mở cánh ra, bay…]

ra giêng em có thể vui hơn [một chút] so với tháng chạp

bỡi ra giêng những người đánh cá đêm sẽ chong đèn trên biển sớm hơn [tháng giêng lũ cá cũng thay đổi cách di chuyển ra vào bờ]

và lũ chim trên dãy núi phía tây thành phố sẽ về đông hơn trên hàng cây xà cừ trên con đường phố ngày nào tôi và em đứng chờ một ý tưởng mới về thế giới từ việc thử dịch những tiếng chim

tháng chạp

có vẻ những cơn gió bấc vẫn cố tình thổi qua thành phố

bên dưới bầu trời hơi giá buốt

những khúc tháng năm cũ cứ ám ảnh tôi

ông vua nào bơi thuyền nơi đầm nước [mặn] chờ đánh úp kinh thành của một vương quốc vốn sở hữu một nền văn minh chói lọi em nhỉ

cô gái nào áo còn đậm mùi phù sa phương nam đứng bên biển chờ mãi không nhìn thấy một buổi sớm mai hồng em nhỉ…

giã  10AM  ba mươi tháng chạp đinh dậu 15.2.2018

 

 

[mười sáu]

tháng giêng cũng chỉ là khái niệm mơ hồ của thời gian ngỗ nghịch
bỡi giờ đây tiếng sóng biển cũng giống với tiếng sóng biển mới hôm qua tháng chạp
thành phố của tôi vẫn giữ nguyên gương mặt khó diễn đạt bằng chữ
bỗng cứ thấy hiện lên trong ký ức tôi hình ảnh những goòng xe lửa chạy bằng than củi
con đường ray chạy dọc phía bắc thành phố, một bên là phố một bên là đầm, người ta đã đào lên làm sắt rèn mười mấy năm trước 
nhưng cứ thấp thoáng mãi trong ký ức tôi hình ảnh ảnh con tàu với đường ray
làm như thể quá khứ là cuộc thử thách sự lãng quên của con người
tháng giêng
cứ thấy nhớ chuyện bạn bè tôi mong ngóng một cuộc bùng vỡ bản thể
trong cơn say giả định chúng tôi mường tượng thành phố dịch chuyển về phía của thi ca
những nhà thơ thuở trước đã để cho rượu làm điên đảo lũ ngông cuồng của thế kỷ
trăng làm ấm lại những tri thức xanh xao
và sóng biển vỗ vào cô tịch
thành phố rung mình
đứng dậy
trong cơn say giả định chúng tôi như nhìn thấy ai đó đang mỉm cười ở phía bên kia bờ sử lịch
thành phố của tôi như vẫn còn nguyên vóc dáng thưở con người gồng gánh theo lũ chim én đi mở đất
.

tháng giêng
như vẫn còn nghe những xanh xao và cô tịch ẩn nấp
ở đâu đó…

giã 15PM  mồng một tháng giêng mậu tuất 16.2.2018 

 

 

[mười bảy]

tôi rán đợi những người lận đận trở về

ráo hoảnh một bầu trời tháng giêng

lũ chim én tếch những đường bay qua biển

thành phố đứng im trong cơn gió lẻ

sóng biển vẫn vỗ nơi bến nước cũ

người đi mang theo cả trinh tiết của thời gian

tôi lật tung hết thảy những cổ thư vẫn chưa tìm thấy hình bóng

những người mở đất

một ngày sóng biển bỗng dội vào bờ những vật thể cổ xưa hơn những ngọn núi phía tây thành phố, năm tháng làm chúng dãn ra thành những phức thể [những phạm trù trắng đen kỳ khu, khập khiễng, những khái niệm khao khát điên cuồng, lý tưởng, không tưởng, viễn tưởng, những hình hài nghĩ ngợi làm rối tung hết thảy những bến bờ…]

người bỗng thấy đơn độc giữa đông nghịt phố phường

thành phố như chùng xuống niềm lận đận

không còn nhìn thấy những ngọn sóng bạc đầu biểu tượng cao sang của biển cả vỗ vào ghềnh đá phía tây thành phố [một thuở các vị nữ thần đa tình vẫn ngồi chờ ở đó để sóng biển đến chải tóc cho mình]

không còn nhìn thấy trong giấc ngủ trong đêm các vị vua lãng tử bơi thuyền trên đầm nước phía bắc thành phố [nơi vẫn cứ lấp lánh trong sử lịch những câu chuyện lịch sử nghìn năm cổ độ]

có một đêm mộng mị sáng thức ra tôi cứ thấy như mình đã rời xa thành rất lâu rất lâu

chỉ là tiếng khua của gió trong giấc ngủ

những tôi cứ nghĩ là những bước chân những người lận đận

giã 9AM   23. 2.2018