viết (sự lặng lẽ của ngôn từ)

 

Sự lặng lẽ của ngôn từ kéo dài hằng trăm triệu năm nơi những ngọn núi những dòng sông, nơi những hữu thể có thể có tên là trầm tích, là phù sa, hay nửa cuộc phù trầm lận đận. Lắng đọng và tịch liêu. Sự lặng lẽ không phải là lặng lẽ. Bỡi đôi khi là sự òa vỡ của sự thái quá. Một tiếng suối reo. Một tiếng chim kêu. Hay một cơn gió thoảng. Cũng có thể là tiếng sấm mùa xuân. Tất cả những thứ ấy chẳng phải là đêm trước của ngôn từ hay sao?

Từ đêm trước của ngôn từ đến ngôn từ là một khoảng cách mơ hồ lãng đãng gió trăng phủ kín trần ai.

Một cuộc ủy nhiệm vĩ đại chưa hề thấy trong lịch sử của sống. Con người bất chợt hiện diện nơi mặt đất như một cảm hứng bất chợt của tạo tác. Hãy nhận lấy công việc ấy! Vào một ngày nào đó trong lịch sử của sống, chẳng ai hay ai biết, trời đất trăng sao bỗng ủy nhiệm cho con người việc sử dụng ngôn từ.

Viết chẳng qua là công việc đến sau ngôn từ.

Giã 11am 19/12/2015