về những nỗi niềm thẳm sâu

về nỗi niềm lũ dế nhiều khi ta đã hiểu ra, chúng hát vào lúc có những đám mây màu xám lang thang trên bầu trời tháng sáu, mặt đất như đang thốt lên những lời thở than, nếu không muốn nói là trách móc, đang giữa nắng, dường như lũ dế trên khắp mặt đất đều cất lên những lời ngợi ca về bầu trời, đúng hơn là những lời cảm ơn về những đám mây, dẫu có ý muốn, hay không có ý muốn, dịch chuyển trên bầu trời đương nắng, hay đúng hơn là những lời hàm ơn, vô cùng hàm ơn, về những bóng râm bất chợt phủ lên mặt đất, hay là lúc bất chợt hết thảy lũ ong đi hút mật đều quay về, trên con đường quay về nhà, chúng rỉ tai nhau, rằng, một ngàn lần là không thể, mãi mãi là không thể,  bỡi đó là tinh hoa của đất dành cho các loài hoa, và, ta nghe dường như hết thảy lũ dế trên khắp mặt đất đều cất lên không phải là tiếng hát, mà là tiếng gào, lũ chúng cùng gào lên những lời thẳm sâu về đất.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *