thế giới của cỏ [2]

mùi cỏ đôi khi với tuổi thơ tôi như mùi sữa mẹ, đôi khi tôi nằm dài trên cỏ lắng nghe, không có gì cả,  chỉ trừ mùi cỏ, đôi khi tôi nằm dài trên cỏ để chỉ lắng nghe mùi cỏ và quên hết mọi thứ ở chung quanh, có thể là lúc tôi nằm dài trên bờ cỏ đồng làng để lắng nghe mùi cỏ thì từ trong làng vọng lại những âm vang trắc trở như sự thừa kế của nghìn năm trắc trở, tiếng khóc của lũ trẻ thiếu cơm thiếu sữa, hoặc là tiếng quát mắng bất đắc dĩ của người mẹ như sự thừa kế những bất đắc dĩ của cuộc đời, đôi khi tôi nằm dài trên bờ cỏ đồng làng lắng nghe mùi cỏ và chỉ chốc lát sau đó là quên đi mùi cỏ bỡi từ những thửa ruộng mới cày vỡ trên đồng lại thoảng lại mùi đất ải, thế giới đối với tuổi thơ của tôi cũng dễ vỡ như đất ải trên đồng làng, đôi khi dễ vỡ nhưng đôi khi cũng thật bền lâu, bỡi hôm tôi đưa em đi trên những bờ cỏ đồng làng tôi vẫn còn nghe trong ký ức tôi mùi cỏ của tuổi thơ tôi.