Thế giới chưa kết thúc: Những bài thơ xuôi-CHARLES SIMIC

trích

Tôi là người lính Napoleon cuối cùng. Gần hai trăm năm sau và tôi vẫn đang rút khỏi Moscow. Con đường lát bằng những cây phong trắng và bùn ngập tới đầu gối tôi. Người phụ nữ một mắt muốn bán cho tôi một con gà, và tôi không có ngay cả một mảnh vải che thân.

Những người lính Đức đang đi về một ngả. Tôi đang đi về một ngả khác. Những người lính Nga vẫn đang đi về một ngả khác nữa, và vẫy tay chào tạm biệt. Tôi có một thanh kiếm nghi lễ. Tôi dùng để cắt tóc tôi, mái tóc dài đến bốn feet

[Đoạn trích từ The World Doesn’t End: Prose Poems, thuộc bản quyền Charles Simic 1987 ]
Nguồn: https://www.poetryfoundation.org/poems/49747/i-am-the-last-

.
.

The World Doesn’t End: Prose Poems-CHARLES SIMIC

extract
I am the last Napoleonic soldier. It’s almost two hundred years later and I am still retreating from Moscow. The road is lined with white birch trees and the mud comes up to my knees. The one-eyed woman wants to sell me a chicken, and I don’t even have any clothes on. 
The Germans are going one way; I am going the other. The Russians are going still another way and waving good-by. I have a ceremonial saber. I use it to cut my hair, which is four feet long.

[“I am the last . . .” from The World Doesn’t End: Prose Poems, copyright © 1987 by Charles Simic]
Nguồn; https://www.poetryfoundation.org/poems/49747/i-am-the-last-
.

Charles Simic, nhà thơ người Mỹ, sinh năm 1938, sau 162 năm trận 
Waterloo [1915], trận chiến đánh bại Napoleon, ông viết World Doesn’t End: Prose Poems, bài thơ dài được giải Pulitzer