Những vầng trăng bặt dạng/Dưới bóng những cô gái tuổi hoa/Chỗ bắt đầu những cuộc chơi

 

 

 

 

 

1. 

tôi thường bắt đầu những cuộc chơi của mình bằng cách nhìn lên bầu trời trên đầu để tìm kiếm một chỗ bắt đầu cho mình
có thể đấy là đám mây còn sót lại của ngày hôm trước có mưa

hơi mưa như còn lảng vảng  nơi màu mây xám thấp để dẫn dụ tôi trở về tận buổi uyên nguyên chỉ có nước với nước hay lại đem tôi vào miền ẩm ướt

taiga…taiga … rừng phương bắc tôi yêu

những tháng năm ẩm ướt

nhưng cũng có thể đấy là cánh chim đang đuối sức trong cuộc dò tìm những tiếng hót

ai biết có thể tổ tiên loài chim chỉ là giống loài câm lặng khi bình minh lóe lên giữa hoang dã

tôi muốn tôi cũng như lũ chim đuối sức cũng đuối sức trong những cuộc chơi

để ngã xuống niềm trăm năm

thời gian vuột khỏi trái tim lãng tử

tôi thường bắt đầu cuộc chơi của mình

bằng cách gào  lên trong ý nghĩ

em hãy chờ tôi ở cuối cuộc đi tìm cái có thể

 

 

(*) mượn chữ trong À la recherche du temps perdu của Marcel Proust