Những ngọn khói ngôn từ

 

 

Có phải vậy không?

Nhà thông thái rao giảng kinh sách. Còn em thì ngồi nghe.

Ngồi viết ở rừng thông, ta nhìn thấy tất cả. Ta thấy nhà thông thái cúi xuống  sách, cắn mấy từ, nghĩ ngợi, rồi bắt đầu phun ra những miếng mây màu xám, và gió, lập tức những lúa sắn mọc lên ở bên trên những mảnh đất sỏi đá cằn cỗi, và gió bắt đầu làm rung rinh những thi ca, bàn tay ta làm nên… bạt ngàn những chồi nụ, bạt ngàn tiếng hát của dế, kẻ canh giữ nghìn đời của  đất bắt đầu ca ngợi kỳ công của con người, và lũ ong đủ các quốc tịch, lũ ong từ khắp các khu rừng lớn nhỏ trên mặt đất bắt đầu xô đẩy chen lấn nhau ở bên trên những hoa trái.

 

Tất cả là sẽ được đứng vào những trang vẻ vang nhất của lịch sử loài người.

Những sỏi đá.

Những cơm gạo.

Tiếng hát của dế.

Cuộc tranh hút mật của các loài ong.

Và những cơn mưa bắt nguồn từ trí óc kỳ vĩ của con người

Hết thảy đấy là những đoạn khúc mang hình thù thời đại có cánh sẽ cất lên vào những buổi sáng có những người trồng lúa đang khóc vì vui sướng. 

 

Ngồi ở rừng thông ta nghe những linh hồn đang được tẩy rửa phun vào cái khoảng trống  trước mặt mình những lời lẽ giống hệt những lời lẽ  các vị giáo chủ thuật lại cho tín đồ mình nghe sau khi  được sự mặc khải  của các đấng vô hình. Và ta lại thấy nhà thông thái cúi xuống sách, lần này thì thấy ông đã đưa vào mòm, nhưng đột nhiên nhả ra, trả mấy từ ấy trở lại chỗ cũ của sách. Hơi nhầm. Ta nghe ông lẩm nhẩm.

 

Những đoạn  khúc có cánh, bài ca của thời đại có cánh,  là sẽ được cất lên vào những buổi sáng có sương mù che phủ… 

 

Ngồi viết ở rừng thông, ta lại nghe  đám linh hồn đang được tẩy rửa ấy cất lên những lời lẽ lạc điệu. Ta biết là chúng đã lạc điệu. Chỉ mỗi mình em là ngồi tủm tỉm cười. Ta biết là em đã biết. Ông ấy nhả ra là để trả về chỗ cũ của sách, chứ chẳng phải nhả ra lời rao giảng. Dù  đã biết, nhưng đêm hôm ấy là em cũng phải thức trắng để cùng đám linh hồn đang được tẩy rửa ấy kỳ cọ đầu óc ngu muội theo lệnh của nhà thông thái.

 

giã
tháng 1.2012

tháng 1.2017