Những khoảnh khắc của gió

 

 

 

 

 thơ là cuộc trò chuyện giữa ban ngày

 

 

TỰA

lại chuyện trò với em và lần này thì tôi muốn nói với em về những mơ ước nhỏ nhoi của tôi tôi nghĩ là em cũng có những   mơ ước như tôi mơ ước về một thế giới chỉ có những kẻ yêu nhau thực ra thì tôi chỉ muốn có một ngày nơi mặt đất không còn nghe thấy tiếng gươm khua không còn nghe thấy những lời sỉ vả nhau không còn nghe thấy những ngôn ngữ óng ánh màu sắc kiêu sa của những nhà lập thuyết luôn nhân danh chân lý trong những cuốn sách tràng giang đại hải thực ra là tôi chỉ muốn có một ngày nơi mặt đất không còn nhìn thấy những sự việc không phải là của con người một ngày bình yên để tôi hôn lên ánh mắt bồi hồi của em…

[ viết vào những ngày tôi biết tên em ]

 

 

 

em cứ vẽ lại bầu trời đi

 

chẳng việc gì đâu

em cứ vẽ lại bầu trời đi
những cơn mưa tháng sáu làm ướt đất

đột ngột gai mắc cỡ trỗ hoa giữa mùa hạ
ở phía bên kia sông có kẻ trèo lên ngọn cau hát

 

 

bên dưới bầu trời bây giờ chừ

chẳng còn nghe tiếng vó ngựa ruổi giữa miền gươm đao

ai lặng lẽ hôn lên mắt người yêu chừ

bối rối

 

 

tôi đi dưới bầu trời em vẽ lại thấy có nước mắt ai đọng trên lá

 

 

[ bên dưới bầu trời em chưa vẽ lại là những đêm mất ngủ của đất

bỗng có kẻ rêu rao sẽ mang   hạnh phúc lại cho con người khiến đất hoang mang và có quá nhiều người ngồi đợi nghe những điều bí ẩn được nói ra từ miệng các vị thần đợi hết thế kỷ này sang thế kỷ khác vẫn chưa thấy điều gì mới mẻ]

 

 

 

xưa cũng có kẻ vẽ lại bầu trời

và những kẻ ngông cuồng đã đem cuộc xét xử đặt lên thứ bàn cân huyễn hoặc

cây cỏ cười xòa trước thứ công lý của những vị quan tòa mặc áo quỉ

 

 

em cứ vẽ lại bầu trời theo ý muốn của em đi

bỡi cây cỏ bây giờ cũng hiểu được những lời ẩn dụ của đất

và mặt trời bây giờ thì thường hay đi về phía có nhiều tiếng hát của   dế

ai đang vỗ nhịp trên rừng

 

 

dường như bên dưới bầu trời em vẽ lại có nhiều nắng hơn

 

 

 

 

em vẫn ở rất cách xa tôi

em vẫn cách xa tôi

em vẫn ở rất cách xa tôi

nhưng là tôi vẫn có cách để nhìn thấy em

vào những đêm không trăng sao là tôi thường hay ngồi nhìn ngắm thứ trời đất như chỉ còn lại mỗi thứ màu sắc như thể chứa chất cả niềm hân hoan bất tận

giữa thứ trời đất mịt mờ như chẳng còn nhìn thấy đường ra đường vào là tôi thường hay nghĩ đến những thứ bất chợt hiện ra trong cuộc đời mình

nỗi nhớ nhung về một khoảnh khắc êm đềm nào đó của tuổi thơ

hay   một chút ước mơ có vẻ hơi to tát nào đó bỗng thốt lên sau một giấc mơ không có kết cuộc

vào những lúc như thế là tôi lại nhìn thấy em

em vẫn cách xa tôi

em vẫn ở rất cách xa tôi

nhưng là tôi vẫn có cách để nhìn thấy em

là tôi có thể nắm lấy bàn tay em bằng cách gọi hết thảy lũ chim gọi mùa đến

này các bạn thân yêu của tôi các bạn có thể bay đến nơi ấy xa lắm xa lắm để gôm lại hết thảy những gì thuộc về người con gái tôi yêu một chút thoáng buồn nơi ánh mắt buổi chiều cuối đông hay vẻ vội vã đi về phía có tiếng kêu của lũ sếu người con gái tôi yêu là đang vội vã đi về phía lũ sếu đang sắp cất cánh bay về phương nam và có vẻ như đang muốn nhắn gửi gì đó

em biết không lũ chim gọi mùa thì chưa về nhưng tôi thì nhìn thấy lũ chúng đang dắt em đi về phía tôi và tôi vui sướng cầm lấy bàn tay dịu dàng và thơm mùi tuyết của em

em vẫn ở rất cách xa tôi

nhưng là tôi vẫn có cách để nhìn thấy em

 

 

 

 

đến cỏ cây cũng có nỗi niềm

 

 

tôi biết em vẫn thích đêm tắt hết đèn đi

và ngồi chờ

còn tôi thì đêm đêm vẫn ra ngồi nơi đồng làng chờ đèn nhà em sáng

biết là đèn nhà em chẳng bao giờ sáng

nhưng tôi vẫn chờ

 

 

thật ra thì tôi đang chờ nhìn thấy ngọn lửa đang cháy lên ở trong tôi và trong em

bỡi ánh đèn nhà em hay ánh đèn nhà tôi chẳng qua là tín hiệu

của hai kẻ đang yêu nhau

 

 

đèn nhà em hay đèn nhà tôi có sáng lên hay không sáng lên
thì cũng chẳng sao

bỡi đó cũng chỉ là những tín hiệu của những ngọn lửa tình yêu đang cháy lên ở trong tôi và trong em

 

 

lũ chim gọi mùa nói không nỗi nhớ nào là viết ra được bằng chữ nghĩa nhưng nỗi nhớ em thì tôi đã viết thành những khúc cầm ca có hình thù những ngọn lửa thiêu cháy được cả thế gian

 

 

 

có một nơi chốn như thế

 

đêm, tôi giữ lấy ngọn gió thổi lại từ phía em, hương thơm của tuyết, giọng kêu buồn của đàn sếu bay đêm giữa tiếng khua của giá rét, và sự va chạm trong những ý nghĩ của em, không thể khi nghĩ về một người lại không tìm kiếm trong ký ức, một chút nắng cuối ngày, mong manh, em, sự chần chừ của lũ chim trời trong việc trở lại khu rừng cũ của chúng như một thứ triết học cuối ngày, đêm, tôi ra đồng làng chờ đèn nhà em sáng, và giữ lấy những ý nghĩ về em, cứ sợ lũ dế lại rủ nhau ca hát, hay ai đó chợt bước đi trên bờ cỏ, trong sự hoang dại của tình yêu tôi dành cho em có một nơi chốn, thăm thẳm như thời gian, mà cũng không phải là thăm thẳm như thời gian, mà như chỗ cuối của mọi con đường trên mặt đất, chỗ cuối của hết thảy mọi lý thuyết về tình yêu, ở đó tôi đã nhìn thấy được em.

 

 

 

tôi là cái mạng nhện tình yêu

 

tôi biết có lần em muốn trốn khỏi tôi

tôi biết là có lần em muốn làm một cuộc tẩu thoát như những cuộc tẩu thoát vẫn thường diễn ra nơi mặt đất

nhưng tôi biết cuối cùng   em chẳng thể làm được

bỡi tôi là cái mạng nhện tình yêu được dệt nên bỡi lũ nhện được sinh ra từ miền đất chỉ có mỗi thứ tình yêu

tôi biết là em đã muốn trốn khỏi tình yêu của tôi

nhưng cuối cùng chẳng thể làm được

bỡi tôi là cái mạng nhện tình yêu được dệt nên tự thuở chưa có   tôi và em

cái mạng nhện giăng bắt những vẻ đẹp thuần khiết

 

 

 

vào những chiều ánh nắng chỉ còn đủ cho đám lá trên cây sửa soạn cho giấc ngủ khi đêm xuống

vào những lúc mong manh như thế là tôi thường hay nghĩ ngợi về ý định ngày ấy của em

ý định trốn khỏi tôi

tôi nghĩ về ngày ấy

và cứ thấy nhói lên nỗi đau

bỡi tôi là cái mạng nhện tình yêu thì làm sao lại chẳng thể che chở cho em

cái mạng nhện hình thành tự buổi nghe bước chân em dẫm lên buổi sớm mai tôi vội vã đi dọn hết những hạt sương đang rơi muộn trên đường và tôi đâu ngờ rằng chẳng bao lâu sau đó thì hết thảy những khách bộ hành trên mặt đất này lại đi ca ngợi một cuộc tình

 

 

vào những chiều khi ánh nắng cuối ngày chỉ còn đủ cho đám sinh linh nơi mặt đất sửa soạn tâm trạng cho việc tiếp cận bóng tối của đêm

tôi chợt nghe như có tiếng hát của ai đó cất lên tự phía cuối làng

tiếng hát như âm vang của   nỗi đau

khi tôi đã đứng giữa âm vang tiếng hát mới biết các vị thần cổ xưa đang khóc vì người tình   bọn họ đã bỏ bọn họ ra đi tự buổi con người còn lao vào niềm đam mê thần thánh

em biết không

bấy giờ là tôi cứ đứng lặng giữa âm vang của nỗi đau

và khi bóng tối đã khỏa lên tôi
đêm đã mở ra điệp khúc cũ nhưng vẫn đầy vẻ bí ẩn

thì như có ai đó thầm bảo tôi

rồi ra cuối buổi đoạn trường có nhau

 

 

 

tôi như chòng chành bước giữa ngọn thời gian

 

đêm ra ngồi nơi đồng làng để chờ đèn nhà em sáng tôi đã nhìn thấy bao nhiêu ngọn lửa bùng lên giữa bụi mù lịch sử

tôi nhìn thấy những người đàn ông và những người đàn bà

đổ về chốn ấy

hối hả và cuồng nhiệt

như thể đang bí mật làm theo mệnh lệnh ai đó

em biết không

lúc bấy giờ tôi nghe như có ai đó từ trong bóng đêm bước ra bảo

tất cả đó là cơ duyên của công cuộc sáng tạo

còn những ngọn lửa hừng hực cháy trong vầng ngực tổ tiên xưa trong những cuộc quần hôn lại là chuyện khác

nơi trang đầu cuốn sáng thế ký của loài người có thể chỉ tồn tại mỗi thứ ngôn ngữ của sáng tạo

vang động một cuộc mở lối

cuộc ân tình nguyên thủy diễn ra trước niềm kinh ngạc của thế giới

có thể là chim chóc trên rừng ngưng hót để nhìn ngắm một quang cảnh như đang được con người làm cho lộng lẫy

có thể là suối rừng cũng ngưng chảy để chiêm ngắm một dòng suối trinh nguyên

những ngọn lửa bùng lên trong vầng ngực tổ tiên xưa trong những cuộc quần hôn như những chữ viết đầu tiên trong cuốn sáng thế ký của loài giống con người

vào những đêm ra ngồi nơi đồng làng chờ đèn nhà em sáng tôi cứ cảm thấy như mình sắp được chiêm ngắm một kỳ quan vô tận

hay là tình yêu em đã khiến tôi luôn rơi vào những cảm thức nguyên sơ

tôi thấy tôi như đang chòng chành bước giữa ngọn thời gian

mịt mờ một niềm xúc động

thuở ấy là những cuộc ân tình cháy giữa một cõi thời gian không gian

một cõi nhưng là không bờ bến

nơi vầng ngực ai vang động khoảnh giang sơn sóng vỗ

hay tình yêu của tôi và em cũng chỉ là tiếp nối cuộc sáng tạo của tô tiên xưa

 

 

 

 

mới hôm qua thôi em còn nói em yêu tôi

 

cứ như thể em là ngọn gió thổi qua mùa thu vào một ngày có lũ chim đi trú nắng mới về cứ bay lượn trên bầu trời trên đầu tôi buông những lời tha thiết làm như thể là chúng đang rất muốn gửi đến tôi những lời nhắn gửi của ai đó

 

tôi mường tượng thấy có kẻ vốc nắm đất dưới chân gửi cho chim và lặng lẽ quay về

 

hơi thở khỏa ra từ những niềm mơ ước đè nặng ngực mùa thu

 

cứ như thể em là ngọn gió thổi qua cuộc đời tôi vào một ngày có quá nhiều thứ xảy ra

sáng ra thấy có sấm ngôn viết ở trên đường về những con nòng nọc đang rụng đuôi về lũ khỉ đang được nuôi ở các vườn bách thú về chiếc váy của một vị công nương danh tiếng về cách ăn ngủ làm tình của một vì vua quyền lực và về niềm tự hào của con cuốc đã chết sau cuộc gọi đêm

còn lũ ếch nhái trên đồng làng thì kêu réo cả ngày lẫn đêm như thể chúng đang muốn cho mặt đất rối lên cho bỏ công tổ tiên chúng nghe theo quyến rủ của hư ảo bỏ nước lên cạn

 

tôi vén thử một ngọn gió

thấy có thứ ký ức mang hình thù vĩnh hằng

mới hôm qua thôi em còn nói em yêu tôi

con mắt mùa thu

 

mùa thu lại chạm vào những khoảng trống trong em làm vang lên những câu thơ chưa bao giờ viết

tôi vội vã đi tìm trong những năm tháng cũ

những ẩn ngữ nghe được từ các bài giảng

tự nhiên tự giảng về chúng

[những ngày tôi và em ở phố
cơn mưa đêm bất chợt cắt nghĩa việc chúng ta đứng trú dưới hiên hè nhà ai và hôn nhau

và những ngày lên rừng con suối rừng đã làm cho tôi và em hiểu ra sự trong sáng của một cuộc tình]

nhưng mùa thu đã tự nói về chúng bằng cách chạm vào niềm trống vắng trong em

trong những ẩn ngữ tôi nghe được trong quá khứ có tình yêu em dành cho tôi

 

 

 

lại con mắt mùa thu

 

giá có em ở đây, tôi sẽ mang giấy bút ra, ngồi im chốc lát, hướng mắt về phía đảo xa, mùa thu có muốn ngăn dòng ký ức của chúng ta cũng không được, vách núi, dấu in cũ, dường có ai đã đến đấy chép lên ngọn sóng, chữ của nghìn thương nhớ, xưa nay những cuộc gặp bao giờ cũng dấu trong nó gương mặt, riêng, và ẩn kín, có thể là một sáng tháng giêng, sự lặp lại của thời gian, nếp gấp, niềm kính ngưỡng vũ trụ có thể nhìn thấy trong cung cách đậu lên khóm hoa của loài bướm, có thể là dưới cơn mưa đêm, sá gì, cứ nghĩ đến những câu chuyện thời chưa có sử, người con trai và người con gái cứ nằm im dưới vòm trời hoang dã, ai đang trong cuộc hải hành vậy em, cũng mùa thu, đêm, ngọn hải đăng thấu tận những chuyến đi, lãng tử và những chuyến đi, tôi nghĩ, và vội vã nằm xuống cùng những dấu tích [ánh mắt ai chạm tới cõi đắm đuối, hơi thở ai trường lực của đam mê trần thế, khách hải hành như vừa mới bước ra khỏi những khái niệm cằn cỗi…] giá có em ở đây, tôi sẽ đem những câu chuyện cũ ra nói, dẫu núi lở, người đi cũng phải tìm cho ra con đường vòng, một chiều thu, im gió, ngóng về phía trước, cuộc đời ai đang chìm trong tro bụi, đêm, ôm lấy đất đai, lại truyền cho nhau ngọn lửa, giá mùa thu biết là em không còn ở bên tôi

 

 

những dòng sông luôn mang cốt cách khoáng đạt

 

bên dưới bầu trời em vẽ lại tôi nhìn thấy có kẻ lãng tử đang viết bài ca về những dòng sông chảy ngang qua mặt đất

những dòng sông luôn mang cốt cách khoáng đạt

và chảy đi những niềm vui luôn nhân lên thành biển

 

chỉ trích riêng em mỗi nắng phù sa

lãng đãng thứ phù sa dòng sông mang lại một chiều tháng tám khi cơn mưa đầu mùa đông đổ xuống

mưa ở trên trời đổ xuống

còn em thì chờ

 

cũng có khi dòng sông muốn nói

ở một nơi thật xa có kẻ đang chờ em

 

những nụ hôn trên môi người tình còn đọng mãi trong cuộc hành trình đi về phía những ước mơ

và kẻ lãng tử vẫn nói về những dòng sông cho đến lúc cạn lời

 

 

có đủ cả các cung bậc của tồn tại

 

mà dẫu cho rất lâu về sau khi con người đã có những mái ấm che mưa gió thì trong những công cuộc sáng tạo riêng lẻ vẫn còn nguyên sức cuồng nhiệt của thuở ban đầu những đêm ra ngồi nơi đồng làng chờ đèn nhà em sáng là tôi thường hay nghe thấy những âm thanh xưa cũ có đủ cả các cung bậc của tồn tại cũng ăm ắp tràn đầy cũng dồn dập nghìn năm chẳng chịu chờ đợi bất cứ một phân trần nào đến từ bất cứ phía nào dường sau những tháng năm sống chết với cuộc tiến hóa của giống loài sự hiện diện của con người nơi mặt đất như sự sống sót may mắn giờ đây con người cảm thấy hoảng hốt nỗi sợ hãi quá khứ như thể đang biến thành những thôi thúc làm sao nòi giống trường tồn khi con người đã bắt đầu công cuộc sáng tạo là ngọn lửa ấy lại cháy lên những cuồng nhiệt những vội vã những ngọn lửa của tổ tiên xưa

 

 

 

không phải là con rắn buổi hồng hoang mà sự ngu muội còn sót lại

 

có ai đó mặc áo gấm đi giữa đêm tiền sử

thi thoảng nhìn trời đất mỉm cười

hình như chưa có đủ lời

chỉ mỉm cười với cỏ cây như để nói

 

 

và những thế kỷ sau đó thì hằng triệu triệu con người đổ về những cuộc chiếm bái kỳ vĩ như thể để nói với tất cả muông thú trên mặt đất

rằng loài người chúng ta thì không phải như lũ chúng

thuở ấy là con người còn gần gũi với thiêng liêng

huyền nhiệm vẫn luôn được giữ lại trong từng bước chân lũ bò cày trên ruộng

luôn được giữ lại giữa những bờ tre đêm cứ vang lên những lời hân hoan của lũ sinh vật nhỏ bé nhất trong trời đất

những đêm ra ngồi nơi đồng làng chờ đèn nhà em là tôi thường hay nghĩ ngợi về những thứ nhỏ bé nhất và những thứ kỳ vĩ nhất

luôn làm mới ngôn ngữ con người

 

nhưng sự ngu muội vẫn còn   trong những thế kỷ sau đó

không phải là con rắn buổi hồng hoang mà sự ngu muội còn sót lại

những kẻ ngu muội trong những thế kỷ sau đó đã đem bàn chân bụi bặm dẫm lên   những ngày có sắc nắng của mặt trời

 

 

và ai đó đã nhìn thấy nơi vầng ngực mình những khúc ca làm mủi lòng chim chóc trên rừng

 

vào một đêm ra ngồi nơi đồng làng chờ đèn nhà em sáng tôi thấy như có người nghệ sĩ tiền nhân đang nhìn tôi mỉm cười

anh cũng nói về công cuộc sáng tạo ấy sao

dường như ở người ấy có chút hiểu lầm

 

.

 

tôi nói với người ấy rằng tôi ca ngợi vẻ đẹp của đất trời trong mỗi bước đi của con người

có cả vẻ mùa thu buồn và có cả nét vui của những buổi bình minh trong mỗi bước chân của những con người đang đi tìm gương mặt mới cho loài giống của mình

tôi nói tôi đã nhìn thấy có kẻ bước ra từ đoàn người ấy và bắt đầu một cuộc tạo tác khác

cũng đam mê cuồng nhiệt

bằng cách khắc vào đá núi

hay vẽ lên mặt đất tất cả hình dạng những ai đó đuổi theo con thú hoang trong mùa đông ấy

hay ai đó nằm chết trên vực thẳm thời gian sau khi nhìn thấy cái mầm cây nhú lên mặt đất

hay ai đó đã nhìn thấy nơi vầng ngực mình những khúc ca làm mủi lòng chim chóc trên rừng

tôi nói là tôi biết những kẻ ấy muốn tạo ra những thứ vật thể ở bên ngoài sự hủy hoại của thời gian

 

.

mới hôm qua thôi kẻ ấy đã khắc vào thời gian một cuộc tình

 

 

 

 

tôi gần như kiệt sức trong niềm ước mơ về sự nguyên vẹn

 

tôi gần như kiệt sức trong niềm ước mơ về sự nguyên vẹn

niềm ước mơ diễn ra trong một thế giới vụn nát đến cả những vật thể nhỏ nhất là lũ côn trùng ẩn nấp bên dưới những lớp lá mục trong vườn nhà tôi

đêm nghe tiếng kêu của lũ sinh linh chưa bao giờ nhìn thấy tôi cứ có cảm tưởng là chúng đang vỡ vụn ra thành muôn nghìn mảnh và làm bật lên những âm vang đổ nát có khi lại lầm tưởng tiếng kêu của chúng là tiếng gào thét của những kẻ bị áp bức đang bị hãm lại trong đất

có lúc nghe tiếng kêu của lũ sinh linh bé nhỏ tôi lại cứ nghĩ một cách ngu xuẩn là tiếng va chạm nhau của những thế lực ngu xuẩn đang tranh giành nhau chỗ đứngtrong bóng tối và cũng không ít khi nghĩ đấy là tiếng thịt xương của những kẻ ngông cuồng của thế kỷ đang rã ra trong đất

tôi gần như kiệt sức trong niềm mơ ước về một niềm hạnh phúc nguyên vẹn được đặt trong một thế giới nguyên vẹn

 

 

tôi cứ tưởng tượng em và tôi đang bước vào một thế giới nguyên vẹn

lũ dế ở khắp nơi kéo đến   hát bài ngợi ca đất

còn em thì ngồi giữa bầu trời đầy sao lắng nghe những giai điệu có mùi thơm hương chanh hương bưởi trong vườn

em nói em yêu tôi với cả nỗi niềm của một người con gái cũng có lần thử nghĩ về tình yêu

còn tôi thì vừa hát cùng lũ dế vừa ngắm nhìn ánh mắt u buồn của em

cho đến khi lũ dế ra về hết tôi mới nói là tôi sẽ không bao giờ để cho những tia nắng thô bạo chạm vào cuộc đời em

tôi nói là tôi sẽ giữ gìn em cho đến khi nhìn thấy được một thế giới nguyên vẹn

 

 

 

ai nhặt nơi bầu trời những đoạn khúc trắc trở gập ghềnh

 

 

bao nhiêu năm bầu trời rộng lớn vẫn che chở tôi và em

đã tan biến hết những vụn nát trong nghĩ ngợi

vào những sớm tinh mơ khi nhìn thấy mảnh trăng cuối tháng còn nán lại trên bầu trời và nghe thấy tiếng chân ai vội vã ở ngoài đường là tôi lại nhìn thấy em

thế giới luôn diễn ra những đổ nát lở lói

nhưng   vẫn là chốn ấp ủ tình yêu của tôi và em

có khi là em đã hóa thành người con gái ở trên trời cho tôi dễ nhìn thấy những niềm vui như thế không nhiều lắm

nhưng là niềm vui bất tận

có khi là nỗi buồn nhớ

có phải buổi nguyên sơ khi bắt yêu nhau người ta chỉ lặng lẽ

hôn nhau

có khi là   những ý nghĩ ngộ nghĩnh nếu không nói là phiêu lưu những ý nghĩ về một thế giới chỉ có tôi và em

có khi tôi nhìn thấy ở tận đầu kia mặt đất có người con gái nhìn qua núi

ông vẫn ca ngợi bầu trời

người con gái hỏi

còn người đàn ông thì có vẻ lưỡng lự

nhưng người con gái đã cất tiếng hát cùng lũ dế

 

ai nhặt nơi bầu trời những đoạn khúc trắc trở gập ghềnh u ám đem chắp thành dòng sông trong vắt nước mắt của đất

ai đã nằm xuống giữa cuộc phù du tự những trăm năm trước bỗng bước lên bờ con sông trong vắt tiếng hát của dế

 

 

 


tôi thấy mùa thu như dài ra

 

 

                         các vị thần cổ xưa cũng dao động trong nghĩ ngợi…

 

 

tôi thấy mùa thu như dài ra

trong nỗi nhớ của tôi thì mùa thu như thể những cánh tay đầy cảm động đang vươn ra níu kéo những mất mát đến từ những chiếc lá đến mùa

tôi cũng chẳng thể hiểu vì sao đến mùa thu những chiếc lá lại lìa cành

và vì sao đến mùa thu tôi lại thấy rất nhớ em

cũng có nhìn thấy dấu vết của thứ vật thể kỳ dị ấy

nỗi nhớ em là hay xảy ra vào những lúc bỗng thấy mình ngồi một mình giữa thế giới rộng lớn

tôi cũng không biết vì sao trong lúc nhớ em là tôi thường hay nghĩ ngợi về thế giới

 

 

 

tôi lại thấy nhớ về buổi ai đó đã thử bước lên mảnh đất chôn nhau cắt rốn của tôi

 

 

thì ra lũ chim gọi mùa cũng là loài giống nhìn thấy được dấu vết của thời gian

mỗi khi nỗi nhớ dấy lên trong lòng chúng là chúng lại bay về đậu ở khu rừng trước làng tôi khu rừng có hoa mua đỏ ối vào mùa hạ và đám cây trắc bá buồn bã rũ lá mỗi khi mùa đông đến khu rừng lũ chúng vẫn bay về đậu tự bấy lâu nay

cứ nghe tiếng kêu có vẻ thiết tha của chúng thì người ta nói là chim gọi mùa đã về

nhưng gọi mùa nào thì mỗi người nói một cách

hay tôi cũng là chim gọi mùa

mỗi khi nỗi nhớ dấy lên trong tôi là tôi lại lập tức quay về khu rừng ngập ứ nỗi niềm phù sa trăm năm nghìn năm một thuở trong ký ức tôi

vào những chiều nghe tiếng kêu da diết của lũ chim gọi mùa ở khu rừng trước làng là tôi lại thấy nhớ về buổi ai đó đã thử bước lên mảnh đất chôn nhau cắt rốn của tôi bóng hình ai từ buổi đó đã khắc vào cuộc đời tôi

cũng chẳng ai ngờ tự buổi đó tôi lại giống như lũ chim gọi mùa mỗi lần nghe trong lòng dấy lên nỗi nhớ là tôi lại vội vã quay về nơi ký ức thâm u ngàn trùng cách trở muôn đời lận đận của tôi

em biết không

từ buổi ấy là tôi như con chim gọi mùa

để nghĩ về em

 

 

 

 

thì cũng chỉ là những mơ ước nhỏ nhoi

 

các vị thần cổ xưa mách bảo với tôi rằng tôi đang có một tình yêu hiếm có

thì chẳng phải tình yêu của tôi và em là hình thành từ những niềm thao thức

cả những khúc hát tôi gửi lên trời
cả sự đón nhận của em
là đều bắt đầu từ niềm thao thức

thì cũng chẳng phải là những thao thức to tát lắm

tôi và em cũng chỉ muốn nhìn thấy một miền thế gian không còn nhìn thấy những dấu chân dẫm đạp lên nhau

không còn nhìn thấy những niềm tham muốn lớn hơn dẫm đạp lên những niềm tham muốn nhỏ hơn

không còn nhìn thấy những kẻ hung bạo nhiều hơn  dẫm đạp lên những kẻ hung bạo ít hơn

dường như sự dẫm đạp lên nhau là cách thức tồn tại con người đã chọn ra trong những thế kỷ vừa trôi qua

tôi và em cũng chẳng có niềm thao thức gì to tát lắm

chỉ muốn được ngồi dưới bầu trời các vị thần cổ xưa thì vừa nhìn ngắm trần gian vừa trò chuyện nhau về cách thức làm sao cho lũ ong hút mật vẫn giữ được sắc thắm của hoa mùa xuân

còn tôi và em thì hôn nhau

 

 

 

BẠT

cuối cùng thì niềm mơ ước của tôi và em và của lũ dế có trở thành sự thật hay không tôi cũng chẳng biết

mơ ước về một thế giới chỉ có những kẻ yêu nhau
nhưng bấy giờ là tôi sẽ vục vào ngực em để được nhìn thấy một trời trăng sao lưu luyến

tôi sẽ ôm chặc em vào vòng tay tôi như thể ôm giữ hết thảy những trinh tiết cổ sơ

tôi cứ ôm   em vào vòng tay tôi mặc cho thế giới ra sao

hãy cứ lở lói rêu phong nữa đi

tôi sẽ cứ vui sướng hét lên như thế giữa hơi thở thơm ngát mùi trần thế đang khỏa ra từ nơi trái tim em đang dồn dập những nỗi niềm bấy lâu vẫn dấu kín

hãy cứ lở lói rêu phong nữa đi

tôi cứ hét lên hét lên hét lên

tình yêu   em đã khiến tôi viết được những khúc cầm ca như những ngọn sóng giữa ngày

 

 

tháng 2/2014

tháng 11/2017