mùa thu [3]

là kẻ lãng tử lang thang trong những ý tưởng về mặt đất và bầu trời

tôi kéo mùa thu ra khỏi những cảm hứng của ảo ảnh

một cuộc càn khôn tráng lệ bày giữa nguyên sơ
những vật thể muôn  màu sắc nhảy múa giữa gía buốt
và những tiếng hát của những dạng hình

đang trên đường tiến đến sự sống

thấp thoáng những cuộc sinh nở của những vì sao

thấp thoáng  tiếng khóc của những sinh vật non

thấp thoáng những hoa trái

không có mùa nào cả

nhưng là đủ cả

bạn hãy cứ rong chơi cho hết cuộc càn khôn

lại có tiếng ai trong thinh lặng

em biết không

tôi cứ lảo đảo bước giữa cuộc vô tận