Thế giới chưa kết thúc: Những bài thơ xuôi-CHARLES SIMIC

trích Tôi là người lính Napoleon cuối cùng. Gần hai trăm năm sau và tôi vẫn đang rút khỏi Moscow. Con đường lát bằng những cây phong trắng và bùn ngập tới đầu gối tôi. Người phụ nữ một mắt muốn bán cho tôi một con gà, và tôi không có ngay cả một mảnh vải che thân. Những người lính Đức đang đi về một ngả. Tôi đang đi về một ngả khác. Những người lính Nga vẫn đang đi về một ngả khác nữa, và vẫy tay chào tạm biệt. Tôi có một thanh kiếm nghi lễ. Tôi dùng Đọc tiếp [...]