hóa ra chiến tranh lại là trò chơi con trẻ

 

 

 

tôi cũng hiếu chiến chẳng kém những kẻ hiếu chiến thời nay, sự hiếu chiến của tuổi thơ giống như kẻ sắp chết cố trườn lên để chiến thắng kẻ mạnh, thật ra chúng tôi, những đứa trẻ hiếu chiến trong làng, chỉ hành hạ đám cỏ mồng gà, tháng tư hoa mồng gà nở trắng trên các bờ cỏ đồng làng, những người lớn ra đồng lo chăm chút những đám lúa đang thì con gái chẳng ai để tâm chi đến đám trẻ nhỏ hiếu chiến, nếu biết thuở ấy tôi cũng hiếu chiến em có còn yêu tôi như thuở ban đầu hay không, thật ra lúc bấy giờ tôi cũng chỉ sát hại lũ cỏ, trong suy nghĩ của lũ trẻ hiếu chiến bọn tôi cỏ mồng gà là những chiến binh, cuộc chiến con người phát động, nhưng không phải con người đánh nhau, mà lũ cỏ mồng gà đánh nhau, nếu em có phiền trách là phiền trách tôi về tính cách thực dân của kẻ hiếu chiến, bọn trẻ chúng tôi xâm lược đất nước của lũ cỏ mồng gà là những bờ cỏ đồng làng, chẳng có phản ứng nào cả, hay nói đúng hơn là không thể có phản ứng bỡi chúng là cỏ mồng gà, và toàn thể cư dân của những đất nước bị xâm lược đã trở thành những chiến binh, suốt tháng tư của mùa chọi cỏ bọn chúng tôi hái sạch hoa cỏ mồng gà trên những bờ cỏ đồng làng, vinh quang hay thất bại của bọn trẻ bọn tôi không phải tùy thuộc vào sức chiến đấu của đám chiến binh, bỡi đám cỏ mồng gà là những thực thể vô tri, vinh quang hay thất bại là tùy thuộc vào sự bền dẻo của cỏ, hằng trăm ngàn ngọn cỏ mồng gà  đã gục ngã trong cuộc chiến tháng tư, hóa ra chiến tranh lại là trò chơi  con trẻ.