và em vẫn cứ thuộc về miền ảo ảnh
trùng điệp lũ bướm mùa xuân bay lạc đường
trùng điệp những đám mây muốn bứt ra khỏi bầu trời mùa đông
trùng điệp những kẻ lưỡng lự trước những ngả rẽ cuộc đời tựa hồ những loài lưỡng thê lưỡng lự trước lúc quyết định có nên từ bỏ nơi chốn cũ để bước sang một nơi chốn mới mẻ hay không
vào những sáng tinh mơ là tôi hay thường nhìn thấy ai đó ở đầu bên kia thời gian hát những bài ngợi ca những cuộc tình của miền ảo ảnh
là em vẫn cứ thuộc về miền ảo ảnh
trùng điệp những bản tình ca chép về lịch sử của những tiếng khóc và nụ cười
những tiếng khóc và những nụ cười có mặt cùng lúc với mặt trời mặt trăng
những nụ cười hiện ra giữa mặt đất thân yêu rồi vụt tắt để nghe cất lên những tiếng khóc
ai đi giữa mùa xuân và chẳng thấy trở về