như kẻ mù lòa tôi vẫn vui vẻ bước đi giữa những lời gào thét cất lên từ những đổ nát

 

cũng chẳng còn nhớ cho đến lúc nào đó tôi bắt đầu nhìn thế giới như một cuộc chơi

còn lúc bấy giờ tôi như kẻ mộng du ung dung bước giữa những ngổn ngang nơi mặt đất

chẳng phải các nhà thuyết lý quyến dụ tôi

hầu hết bọn họ đã nằm xuống tự những năm tháng cũ chỉ để lại những chữ nghĩa thuyết lý lung linh như dấu vết của những nghĩ ngợi công phu

với tôi lúc ấy những chữ nghĩa thuyết lý ấy như thức ăn thức uống

tôi cứ muốn ngày ngày nằm dài ra giữa đất trời để uống cạn những nguồn mạch của sự nghĩ ngợi được sản sinh ra tự những thế kỷ trước

sự thực tôi đã chẳng thể uống cạn chúng

nhưng vẫn luôn cảm thấy như mình đang đứng ở một nơi thật cao để nhìn thế giới

như kẻ mù lòa tôi vẫn vui vẻ bước đi giữa những lời gào thét cất lên từ những đổ nát