cổ tích của đất/tôi sẽ quị ngã trên con đường làng

 

tôi trò chuyện với con đường làng

cuối cùng thì con đường làng cũng như tôi

cuối cùng thì chúng tôi vẫn là chúng tôi

bỡi người ta đem đặt lên vai chúng tôi những nhiệm vụ quá nặng nề

khi người ta giao cho chúng tôi nhiệm vụ làm lại thế giới

con đường làng cứ lặng đi

còn tôi thì trốn vào niềm cô độc

tôi cô độc trong lúc ngủ

tôi cô độc trong lúc thức

tôi cô độc trong cách thức nghĩ ngợi về thế giới tôi đang sống

tôi cô độc trong việc gom góp chữ nghĩa để mô tả những gì đang xảy ra chung quanh mình

(viết xong tôi lại gửi lên trời cho bớt cô độc)

và tôi cô độc cả trong những cuộc chuyện trò với những người đang sống  và những người đang chết

những lúc như thế tôi lại lặng lẽ bước đi trên con đường làng lặng lẽ

khi người ta giao cho chúng tôi nhiệm vụ quá nặng nề

tôi nói là tôi sẽ gục ngã trên con đường làng

tôi nói là chẳng có ai có thể làm lành lặn lại một thế giới đã đổ nát