cổ tích của đất/tôi cũng nhìn thấy người ta đem đặt lên đất những hoài bão

người ta cũng đem đặt lên đất những hoài bão

thứ nỗi niềm cũng dễ tan biến như những giọt sương mai

ở làng tôi vào những ngày chớm đông

buổi sáng sớm thức dậy luôn nhìn thấy những giọt sương lấp lánh trên lá như trời đất đang biểu lộ thứ tâm trạng êm ái dịu dàng

giây phút trút bỏ những cuồng nộ bứt phá

thời khắc hướng tới  âm vang cái đẹp

nhưng cũng chỉ chốc lát sau đó

khi ánh mặt trời đủ soi rọi mọi ngõ ngách của tồn tại

những vẻ lấp lánh kia cũng tan đi

hoài bão con người cũng dễ tan  như những giọt sương trên lá

nhưng trời lại chớm đông

và người ta lại đem đặt lên đất những hoài bão như những giọt sương mai lại lấp lánh trên lá

sự hướng tới vẻ đẹp bao giờ cũng bị ngản trở bỡi những bất trắc luôn xảy ra trong thế giới

cũng như tôi

trên đường đi về phía có em tôi luôn gặp những kỳ khu bất trắc

nhưng tôi không thể không có em

 

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *